“Vậy cô —” Hoàng Cảnh tư bỗng hiểu , ông khựng , nhướng mày Wagner với vẻ dở dở , Dịch Gia Di trong phòng thẩm vấn, “Toàn là bịa ?”
Wagner gật đầu: “ .”
Không sai, bộ đều là bịa đặt!
“...” Hoàng Cảnh tư khẩy một tiếng, liên tục lắc đầu, rõ là bất đắc dĩ tán thưởng. Có lẽ, trong lòng ông ít nhiều cũng chút cảm thán kiểu "thời thế đổi " " già thật ".
Bên trong phòng thẩm vấn, Gia Di vẫn đang tiếp tục chiêu. Hoàng Cảnh tư thời gian để cảm thán thêm, ông vội vàng tập trung quan sát diễn biến bên trong.
“Đây là khẩu cung của Trương Đại Bảo, Lưu Phong, Vương Thổ Kim. Đám vệ sĩ của ông cũng kiên trì một lúc đấy, nhưng tiếc là thời gian đó quá ngắn. Còn bản là của Triệu Bảo Đằng, tài xế của ông. Hắn khá thông minh, chuyện gì cần tham gia là tuyệt đối nhúng tay, cố gắng quá nhiều bí mật c.h.ế.t . Có điều... cung cấp một thông tin về thời gian và lịch trình, giúp chúng xác minh nhiều việc. À đúng , còn cả phu nhân của ông nữa. Tôi cứ tưởng vợ của các đại ca đều thông minh sắc sảo lắm chứ, hóa ai cũng . Nghiệp thúc, khi ông vợ khai những gì, ông hối hận vì ngày xưa cưới một thông minh mà rước về một bình hoa di động .”
Đôi mắt Gia Di luôn dán chặt biểu cảm của Lỗ Vĩ Nghiệp. Thấy bất ngờ rời mắt khỏi những ngón tay để thẳng , cô mới như sực nhớ điều gì, :
“À đúng , Nghiệp thúc, những bản khẩu cung tuy đủ mười mấy bản, nhưng trong vòng 48 tiếng tới, chắc chắn sẽ gom đủ con đó. Chúng chuẩn sẵn danh sách thẩm vấn . Đầu tiên là Vương Đĩnh, ‘Rất ca’ là duy nhất chìa khóa phòng riêng của ông, chắc chắn nhiều đúng ? À, đang ở phòng thẩm vấn bên cạnh , lát nữa sẽ sang xem khai bao nhiêu. Tiếp theo là Bạch , ông coi trọng lão như , chắc lão cũng ít nhỉ? Lúc Vương Tân Thu c.h.ế.t, lão cũng mặt ở đó mà?”
Gia Di bỗng dậy, giả vờ như đang suy nghĩ, chỉ tay về phía :
“Còn Cốc thúc, Lâm Phàm Minh, Ôn Chí Kiệt, Tần Thái Vinh, Quách Chấn Cường, Triệu Trường Dật...”
Gia Di vanh vách từng cái tên. Đó đều là tên của những tên đầu mục, quản lý trướng Lỗ Vĩ Nghiệp. Những kẻ xác định danh tính thì cô cả họ lẫn tên, kẻ rõ thì cô dùng biệt danh mà Trần Quốc Hương cung cấp. Mỗi khi cô một cái tên, mí mắt Lỗ Vĩ Nghiệp giật nảy một cái. Nếu kẻ phản bội, làm cảnh sát thể tra đầy đủ và chính xác đến thế trong thời gian ngắn như ?
Lỗ Vĩ Nghiệp, kẻ tìm chút thong dong, bỗng chốc cảm thấy như đang đống lửa. Đôi bàn tay đặt đầu gối ngừng siết chặt thành nắm đấm, bắt đầu hoảng loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-567-don-quyet-dinh.html.]
“Ồ...” Nhìn thấy những biểu cảm nhỏ định của , Gia Di bỗng nở một nụ rạng rỡ, nghiêng đầu đầy thích thú. Nữ Sa triển nghiêm nghị bỗng chốc trở nên linh động, rực rỡ đến lóa mắt. Lỗ Vĩ Nghiệp chẳng còn tâm trí mà thưởng thức vẻ đó, cô càng tươi, lòng càng lạnh lẽo. Lúc , nụ của cô trong mắt chẳng khác gì một con La Sát.
“Cho dù bọn Vương Đĩnh khai thì cũng chẳng , vì cảnh sát lời khai của một khác, kẻ chứng kiến bộ quá trình Vương Tân Thu sát hại.”
Gia Di ôm tập hồ sơ ngực, nụ vẫn treo môi:
“Lỗ Vĩ Nghiệp, thật cho ông , cảnh sát thậm chí thực hiện xong việc tái dựng hiện trường vụ án . Giờ chỉ còn chờ sắp xếp xong hồ sơ để chuyển sang Bộ Tư pháp là xong. Tôi đến đây trò chuyện với ông chẳng qua là chiêm ngưỡng những biểu cảm đặc sắc mặt ông thôi. Ông thể gì cả, cũng chẳng cần ông , ông chỉ cần thôi, chứ?”
Cô hỏi với giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ, biểu cảm và âm thanh rõ ràng là dịu dàng, nhưng khiến Lỗ Vĩ Nghiệp cảm nhận sự khinh miệt đến tột cùng. Trong mắt cô, giờ đây chỉ là một món đồ chơi. Vào giây phút , cô giống hệt như ngày xưa, đang đùa giỡn những kẻ yếu mà coi thường...
Hắn tuyệt đối kẻ yếu!
Lỗ Vĩ Nghiệp nghiến chặt răng, cố giữ vững tư thế, khóe môi mím chặt nhếch lên. Hắn tuyệt đối để lộ biểu cảm mà nữ cảnh sát trẻ tuổi thấy.
Gia Di chẳng thèm bận tâm đến vẻ mặt của . Cô chiếc ghế của , hai tay chống lên lưng ghế, thẳng , nụ từng chút một rút . Cảm xúc của Lỗ Vĩ Nghiệp rối loạn, và giờ chính là lúc để tung cú đ.ấ.m quyết định.
Hít một thật sâu, Gia Di khẽ nheo mắt — chính là lúc !
...
Từ Thiếu Uy tranh thủ lúc ghi chép, ngẩng lên Dịch Gia Di. Thân hình nữ Sa triển vươn thẳng, cổ và cằm tạo thành một góc vuông hảo. Cả cô giống như một con báo săn ưu nhã và nguy hiểm nhất trong rừng sâu, đang tích tụ sức mạnh khi vồ mồi.
Tai Từ Thiếu Uy bỗng nóng ran, vội vàng thu hồi ánh mắt, cúi đầu tập trung cuốn sổ ghi chép, nỗ lực gạt bỏ hình ảnh khỏi đầu để với công việc.