“Tôi ở Quảng Đông nhiều năm nên tiếng Quảng... Quê ở Đông Bắc, cha vì trốn nợ nên mới đưa cả nhà xuống miền Nam.” Khi chủ đề đổi, cảm xúc của Trần Quốc Hương càng định hơn.
“Tôi hiểu .” Gia Di mỉm , để bầu khí tĩnh lặng trong mười mấy giây, thông qua việc kiểm soát nhịp độ trò chuyện để làm căn phòng thẩm vấn bớt căng thẳng, mới chậm rãi :
“Tôi sẽ cho cô tình trạng hiện tại của cô, cô thử xem nhé.”
“Vâng.”
“Đầu rắn Cao . Hắn cố tình lừa cô nợ tiền, lợi dụng lúc cô nơi nương tựa để cưỡng bức, uy hiếp, kéo cô xuống vũng bùn để kiếm tiền xác cô, dùng cô để đổi lấy lợi ích cho . Nếu cô bước sai một bước, cả đời cô sẽ khống chế, những trả hết nợ để rời , mà ngược sẽ nợ nần chồng chất, cho đến khi còn ngày ngóc đầu lên nổi, hoặc hại c.h.ế.t.”
Gia Di thấy Trần Quốc Hương bắt đầu lo lắng, liền đưa tay hiệu cho cô bình tĩnh tiếp:
“ bây giờ cô ở đồn cảnh sát, cô quyền lựa chọn. Hãy tố cáo đầu rắn Cao tội tổ chức nhập cư trái phép, buôn bán , cưỡng bức mại dâm... Cô thể tống tù, và như thế cô sẽ tự do.”
“...” Trần Quốc Hương rũ mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt.
“Mặt khác, Lỗ Vĩ Nghiệp cách đây vài ngày g.i.ế.c một , và ông còn dính líu đến nhiều trọng tội khác đủ để nhận án t.ử hình. Vì cô đầu rắn Cao đưa đến chỗ Lỗ Vĩ Nghiệp nên mới cuốn vụ đại án . Tôi cô thấy những gì, bao nhiêu, và cô cũng những gì cảnh sát cần để lợi cho vụ án.”
“ thể với cô rằng, chỉ cần cô hết những gì cho cảnh sát, nếu thể giúp chúng bắt Lỗ Vĩ Nghiệp và cung cấp bằng chứng hữu ích, cô sẽ trở thành nhân chứng quan trọng. Trước và khi Lỗ Vĩ Nghiệp kết án t.ử hình một thời gian dài, cảnh sát sẽ bảo vệ an và quyền riêng tư cho cô.”
“Nếu cô làm nhân chứng, thể sẽ một chút nguy hiểm vì Lỗ Vĩ Nghiệp thể tìm cách g.i.ế.c diệt khẩu. thực tế, cô vốn dĩ đặt một chân hố lửa của . Giúp cảnh sát bắt chính là cơ hội để cô thoát khỏi . Cảnh sát sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất, bảo vệ cô và giúp cô trừng trị những kẻ bắt nạt, hại cô.”
Gia Di thẳng mắt Trần Quốc Hương, để cô thấy sự chân thành của :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-557-lua-chon-cua-tran-quoc-huong.html.]
“Cuộc đời do tự giành lấy, cô tự do thì chính cô cũng dũng cảm lên.”
“Nếu quá nhiều, mà Lỗ Vĩ Nghiệp thoát tội, ông g.i.ế.c ?” Trần Quốc Hương vẫn còn vẻ do dự và sợ hãi.
“Tôi sẽ dốc hết sức để cho ông thoát khỏi lưới pháp luật.” Gia Di dứt lời, cảm nhận sự chần chừ của đối phương, cô bèn bồi thêm một câu: “Vạn nhất, nếu thực sự thể thắng kiện Lỗ Vĩ Nghiệp, để ông chạy thoát, lấy danh dự cá nhân đảm bảo sẽ đưa cô về Quảng Đông an , ?”
“Tôi về...” Trần Quốc Hương đột ngột ngẩng đầu, khi kiếm tiền cô thể về, “Tôi... cô thể giúp ở đây ? Cầu xin cô, chịu khổ giỏi lắm, việc gì cũng làm . Tôi nhất định kiếm tiền, bây giờ thể về ...”
“...” Gia Di mím môi, suy nghĩ một lát ngập ngừng hỏi: “Cô chữ ? Có làm các phép tính cộng trừ nhân chia ?”
“Cộng trừ nhân chia ! Chữ nghĩa cũng đại khái, chữ phồn thể cũng... cũng một ít... Tôi thể học!” Trần Quốc Hương mở to mắt, khẩn thiết : “Trí nhớ của lắm, đây thầy giáo khen thông minh thôi.”
“Vậy... thể sắp xếp cho cô làm thu ngân ở một quán ăn, chuyên phụ trách giúp khách gọi món, ghi sổ và thu tiền...” Gia Di hết câu, Trần Quốc Hương nhanh nhảu ngắt lời:
“Tôi làm ! Lau bàn, lau nhà cũng làm , đây lên núi nhặt củi, nhặt than, thu hoạch khoai tây, đều là làm nhanh nhất và nhất. Tôi cũng nấu ăn nữa, sẽ làm việc thật .”
Anh hai đang trang hoàng quán "Dễ Nhớ", hiện tại đang thiếu thu ngân, phục vụ và phụ bếp. Nếu Trần Quốc Hương thực sự cần cù, tính toán và chữ thì đúng là thể giúp hai. Hiện tại căn phòng nhỏ trong kho của Tôn Tân đang để trống, Tôn Tân còn vài tháng nữa mới huấn luyện xong, cô thể tạm thời ở đó.
Lý lịch của sạch sẽ, ngoại trừ việc cuốn chuyện của Lỗ Vĩ Nghiệp, thực sự là một lựa chọn phù hợp. Sau khi Trần Quốc Hương đến quán "Dễ Nhớ", cô cần đổi tên và một thời gian tiếng Phổ thông. Cảnh sát sẽ cử bảo vệ cô 24/24... Thực mỗi ngày trưa tối, những đến quán "Dễ Nhớ" ăn cơm đều của sở cảnh sát, O Ký thì cũng là các bộ môn khác, quán "Dễ Nhớ" thực sự là một nơi an .
Vụ Tổ Trọng Án cũng là đang giúp đỡ O Ký, lát nữa cô thể tìm Canh đôn đốc, nhờ ông cử thêm bảo vệ Trần Quốc Hương để đảm bảo an cho nhân chứng cũng như nhà và khách hàng của quán.
Nhìn đôi mắt đen trắng phân minh, to tròn như mắt cún con của Trần Quốc Hương, lồng n.g.ự.c Gia Di trào dâng một luồng nhiệt huyết.