“Cường Chân To c.h.ế.t tương đối nhanh gọn, nhưng dựa tình trạng thương tích của vợ, bộ đều là vết thương gây khi nạn nhân còn sống. Nguyên nhân t.ử vong là do mất m.á.u quá nhiều, vết thương chí mạng ở phần chân. Hung thủ dùng d.a.o phay lóc thịt đùi bà , dẫn đến băng huyết nghiêm trọng.”
Gia Di gật đầu, nghiêm túc ghi chép sổ tay. Cửu Thúc và những khác bên cạnh, sắc mặt dần trở nên tối sầm.
“Trong vật chứng mà Pháp chứng thu thập , con d.a.o phay 1 khớp với phác họa hung khí của .” Hứa Quân Hào rút một tờ giấy vẽ từ chiếc bàn nhỏ bên cạnh, chỉ hình vẽ con d.a.o phay 1.
“Rõ .” Wagner đáp lời.
“Vết thương ở chỗ , còn cả chỗ , chỗ nữa... đều là vết thương do vật tày gây , khớp với hình dạng của hung khí 2.” Hứa Quân Hào dẫn các điều tra viên đến bàn phẫu thuật của nạn nhân nữ. Anh chỉ những vết thương biến dạng đến mức còn nhận hình thù ban đầu, giải thích cặn kẽ cho .
Tam Phúc khoanh tay bên cạnh, nhíu mày quan sát những vết bầm tím xanh xao theo lời mô tả của Hứa Sir. Khi tất cả các vết thương Hứa Sir phát hiện và giải thích xong, mới bàng hoàng nhận : cả 6 món hung khí mà Pháp chứng thu thập đều từng sử dụng cơ thể phụ nữ .
Thật khó thể tưởng tượng bà chịu đựng những giây phút cuối cùng của cuộc đời như thế nào.
“Thi thể của bà còn tương đối nguyên vẹn, mất mát quá nhiều. t.h.i t.h.ể của nạn nhân nam thì cực kỳ khó khâu vá, một lượng lớn mô cơ thể tìm thấy . Các hiểu ý chứ?” Hứa Quân Hào bên giường phẫu thuật của Cường Chân To, các điều tra viên hỏi.
“Hiểu , Hứa Sir, cần giải thích thêm .” Tam Phúc vội xua tay, đến đây là đủ, ai cũng tự hiểu phần thịt mất biến .
“Ừm.” Hứa Quân Hào tiếp tục giới thiệu những dấu vết t.h.i t.h.ể tàn khuyết của Cường Chân To, phân tích ý nghĩa của từng vết chém: “... Vết thương chí mạng ở đây, động mạch cổ c.h.é.m đứt. Những vết thương còn phần lớn đều tạo khi c.h.ế.t. Các nhát d.a.o , nó c.h.é.m thẳng da thịt, để vết khía nghiêng xương... Tất cả đều là những nhát c.h.é.m mang tính chất phát tiết. Có thể thấy, hung thủ căm thù nạn nhân sâu sắc hơn nhiều.”
“Rõ .” Gia Di gật đầu. Cô nhận chỉ đang ghi chép, mà ngay cả trợ lý pháp y – giúp Hứa Sir đưa kéo và dụng cụ – cũng đang hí hoáy .
Cô tò mò ghé mắt sang, thấy cuốn sổ của đối phương chỉ ghi nhận định của Hứa Sir mà còn vẽ phác thảo thô sơ các bộ phận thi thể, đ.á.n.h dấu chi tiết từng vị trí vết thương.
“Lát nữa thể mượn sổ tay của để chép ?” Gia Di nhịn mà lên tiếng. Nói xong cô mới nhận cái thói quen hình thành từ thời còn học của tái phát. Cái sự thôi thúc mượn vở của "học bá" quả thật tài nào kiềm chế nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-496-nhung-vet-thuong-biet-noi.html.]
“Được chứ.” Anh trợ lý kỹ thuật ngượng ngùng gật đầu.
“Dựa mức độ phân hủy của xương, đầu và tứ chi, chỉ thể xác định thời gian t.ử vong mà còn thấy thời gian nạn nhân vứt bỏ và chôn cất. Nạn nhân nam xác định là Vi Ân Cường, biệt danh Cường Chân To. Nạn nhân nữ là Lưu Lệ Quyên, vợ ông . Nạn nhân nam khi c.h.ế.t vứt bỏ 4 ngày mới chôn xuống đất. Thời gian đất cũng tầm 4 ngày.”
“Nạn nhân nữ t.ử vong 1 đến 2 ngày thì chôn. Thời gian đất tương đương nạn nhân nam, cũng 4 ngày. Nói cách khác, nạn nhân nam khi vứt hầm ngầm 4 ngày, chôn cùng lúc với nạn nhân nữ ngay bên khu vực giam giữ Vi Niệm Doanh. Tôi tin rằng kết quả xét nghiệm thành phần đất của Pháp chứng cũng sẽ minh chứng cho nhận định của .”
Hứa Quân Hào sang Gia Di, Tannen – chuyên gia tâm lý tội phạm cùng, nhỏ: “Còn việc chôn cất như xuất phát từ tâm lý gì , thì để các tự phán đoán.”
Liệu đó là để phát tiết sự căm thù đối với Vi Niệm Doanh bằng cách chôn cha ngay chân cô bé, đó là một thủ đoạn "ngược đãi thi thể" khác của hung thủ, dám đưa kết luận chủ quan.
“Rõ .” Tam Phúc và những khác đồng thanh đáp.
“Vất vả cho .” Wagner nhận lấy bản báo cáo từ tay trợ lý pháp y.
“Đó là để hành hạ tinh thần.” Tannen bỗng nhiên lên tiếng, tiếp nối câu của Hứa Quân Hào.
“Sự sợ hãi của nạn nhân chính là phần thưởng của kẻ biến thái.” Giọng Gia Di trầm xuống.
Hứa Quân Hào ngẩn nghiền ngẫm câu của Gia Di. Một lúc lâu , bỗng cô với ánh mắt đầy kính nể. Một thể thấu hiểu tâm lý hung thủ, thể dùng những từ ngữ sắc sảo như để diễn đạt, quả thật tầm thường.
Trong căn phòng giải phẫu , duy nhất còn thể nở nụ lẽ chỉ Hứa Quân Hào. Anh giống như một chuyên gia thuần túy, một học giả luôn nỗ lực gạt bỏ cảm xúc cá nhân sang một bên để chỉ thấy những con và hiện tượng chuyên môn.
Người đàn ông buộc tóc b.í.m khẽ nhướng mày, khóe môi lớp khẩu trang cong lên, gật đầu liên tục với Gia Di: “Khá lắm, các cô cũng vất vả !”
“Có phát hiện mới, xin hãy gọi điện cho chúng ngay.” Gia Di dấu gọi điện thoại, thêm: “Đêm nay chắc chắn chúng sẽ trực chiến tại sở cảnh sát suốt đêm.”
“OK, nhưng chúng xong ca phẫu thuật là về nhà đấy.” Hứa Quân Hào nhướng mày. Anh hề ủng hộ việc thức đêm làm việc quá sức. Ngủ sàn nhà ở sở cảnh sát là chuyện tuyệt đối "Không". Anh bỏ một tiền lớn để mua chiếc nệm cực kỳ êm ái, về ngủ thì đúng là lãng phí tiền bạc và tôn trọng bản .