Đối diện với họ chỉ Tôn Tân đó.
Gia Như phát giấy bút chuẩn sẵn cho mỗi , đó vị trí của với vẻ mặt trịnh trọng, sẵn sàng ghi chép.
Với tư cách là thư ký cuộc họp, cô bé chịu trách nhiệm ghi biên bản.
Cuộc họp bắt đầu, Dịch Gia Đống tóm tắt ngắn gọn mục đích của buổi gặp mặt, đó tiến hành nội dung đầu tiên: mời Tôn Tân trình bày lý do tham gia lớp đào tạo diễn viên của TVB.
Tôn Tân ngập ngừng hồi lâu mới mở lời. Hóa nỡ rời xa quán Dễ Nhớ, ở đây làm món Đậu hũ Ma Bà, ở bên cạnh , rời khỏi vùng an của .
Mọi im lặng một lúc lâu, Dịch Gia Đống mới đẩy nhanh tiến độ cuộc họp, mời em út Gia Tuấn phát biểu .
“Anh Tôn Tân, cuộc đời còn dài lắm, còn trẻ, nên mới đầy 20 tuổi đóng khung thứ. Cuộc sống của chúng sẽ ngày càng hơn, tương lai chị Gia Như sẽ rời để theo đuổi sự nghiệp riêng, đến Bảo Thụ, và cuối cùng là em. Đến lúc đó, ở quán Dễ Nhớ chỉ còn cả thôi. Anh xem, việc thứ đổi là điều thể.” Gia Tuấn đặt hai tay ngay ngắn mặt bàn, dáng chuẩn mực của một học sinh tiểu học đang chăm chú giảng, nhưng lời già dặn vượt tuổi.
Cái đại gia đình đang tụ họp ở đây hôm nay, tương lai cũng mỗi một ngả, ai cũng sẽ lối riêng, đời bữa tiệc nào tàn.
Điều Tôn Tân là mãi ở bên tại quán Dễ Nhớ là điều thể thực hiện . Thế giới luôn biến đổi từng giây từng phút, con buộc học cách chấp nhận sự đổi.
Đinh Bảo Thụ gật đầu, tiếp lời: “Dù ngoài thì nhà vẫn ở đây, gốc rễ vẫn ở đây. cành lá vươn ngoài để đón ánh nắng thì sức sống mới mãnh liệt .”
Gia Như vuốt tóc, cũng học theo ngay ngắn, đặt bút xuống và : “Đại bàng thì bay cao. Anh Tôn Tân ngoại hình xuất chúng như , cứ quanh quẩn trong bếp thì phí quá. Tuy đây là ý kiến cá nhân của em, việc quyết định vẫn tùy thuộc sở thích của , nhưng hiện giờ còn trẻ, suy nghĩ còn đơn giản, quyết định lúc chắc là quyết định phù hợp nhất, chắc tương lai sẽ hối hận. Gần đây em sách, bảo trẻ nên ngoài trải nghiệm nhiều hơn. Có , thấy, thử thì mới thực sự đam mê cái gì, cái gì mới hợp với . Đợi khi ngoài xông pha một vòng về, lúc đó mới chọn một sự nghiệp để theo đuổi cả đời thì sẽ vững vàng hơn.”
Gia Tuấn và Đinh Bảo Thụ đồng loạt sang gật đầu với Gia Như, tỏ ý tán thành lời chị hai .
Gương mặt nhỏ nhắn của Gia Như đỏ ửng lên. Một cô bé vốn phóng khoáng như ngựa hoang mà cũng ngượng ngùng.
Đến lượt Gia Di phát biểu, cô sang Tôn Tân một cái, suy nghĩ mới : “Chị cũng ủng hộ em thử một . Nếu thích, hợp, em vẫn thể về mà. Em làm món đậu hũ ngon như thế, chẳng lẽ lúc đó cả nhận em ?”
“Luôn luôn chào đón.” Dịch Gia Đống lập tức giơ tay biểu thị thái độ.
Tôn Tân tuy ít , hoạt bát, nhưng chăm chỉ, chịu khó, làm việc cẩn thận, đúng là một phụ tá hiếm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-456-nga-re-cuoc-doi.html.]
“Nếu em học lớp đào tạo, Gia Đống thuê mới.” Tôn Tân khó xử, dùng đầu ngón tay gãi gãi mặt bàn.
Dịch Gia Đống vỗ vai Tôn Tân: “Anh làm bao nhiêu thì làm bấy nhiêu. Khi nào thuê mới thì làm nhiều hơn một chút. Tiền kiếm bao giờ hết, em thì phục vụ thêm vài vị khách, thiếu em thì phục vụ ít một chút, tiệm vẫn mở cửa bình thường.”
Về những chuyện , Dịch Gia Đống luôn suy nghĩ thoáng.
Anh làm việc nỗ lực, nhưng bao giờ là quá tham lam tự tạo áp lực cho .
“...” Tôn Tân đưa mắt quanh , thấy ai nấy đều gật đầu khích lệ .
Dịch Gia Đống dậy đến bên cạnh Tôn Tân, vỗ vai : “Mọi đều ủng hộ em thử sức, nhưng cuối cùng thế nào vẫn là do em quyết định. Em cứ đây suy nghĩ thêm .”
Nói xong, gật đầu với , Gia Di liền kéo các em dậy.
Mấy họ kéo bếp rửa rau, thái thịt, giúp Dịch Gia Đống chuẩn cho bữa trưa.
Điện thoại reo, Gia Di quầy máy, đầu dây bên lập tức vang lên giọng của Lưu Gia Minh:
“Đại tiệc trưa nay chuẩn đến ? 11 giờ rưỡi chúng mặt nhé.”
“Yên tâm , chắc chắn là thịnh soạn.” Gia Di chống tay lên quầy, trả lời lén quan sát Tôn Tân.
Cậu thiếu niên trông giống như một học sinh phạt ở lớp giờ học, cúi đầu chằm chằm đôi bàn tay , im lặng suy tư.
Trong điện thoại, Lưu Gia Minh tiếp: “Em bảo nên đặt một cái bánh kem nhỉ?”
“Em đặt , đến lúc thích hợp chúng sẽ đẩy bánh từ trong bếp . Thế cần hát hò gì ?” Gia Di chống cằm hỏi.
“Được chứ, bánh kem là chúng hát bài ‘Cung chúc phúc thọ bằng trời đất, mừng ngày sinh nhật vui vẻ, năm nào cũng...’ thấy ?” Giọng Lưu Gia Minh hạ thấp xuống, rõ ràng đây là một cuộc điện thoại bí mật.
“Được ạ, chốt thế nhé. Đến lúc đó Gia Minh bắt nhịp nhé.” Gia Di lập tức quyết định.
“OK, Madam!” Gia Minh hắc hắc, thế là xong xuôi.