“Nghe bảo là mua quà cho , cả quần áo mùa thu nữa, chú cũng chẳng rõ là gì .” Chú Phì khà khà, phủi phủi tay tiếp:
“Còn cả một cái ván trượt to đùng nữa, đúng là tiêu tiền thật đấy.”
Nói xong, chú Phì xoay gọi Dịch Gia Đống và Đậu Hũ T.ử (Tôn Tân) cùng ngoài để tiếp ứng cho hai chị em "phá gia chi tử" nhà họ Dịch.
Khách khứa trong quán đang bận ăn cũng tò mò ngó ngoài. Sau đó, họ thấy cứ nườm nượm khuân vác túi lớn túi nhỏ tiệm. Dưới quầy còn chỗ chứa, họ đành xếp lên cả những bàn ăn còn trống.
Những món đồ mới mua dần dần chất thành từng ngọn núi nhỏ, khiến ai nấy đều kinh ngạc, líu lưỡi.
Chú Đông đầu trọc đang húp xì xoạt bát mì hoành thánh cũng bật dậy, chống nạnh đống đồ, định đưa tay nghịch thử. thấy Gia Như ôm một bọc lớn bước , chú vội rụt tay , hì hì tiến lên giúp cô bé đặt đồ xuống.
Cái bọc đựng gì mà hộp vuông vức, chạm thấy cứng lắm.
Một nhóm tới lui ba bốn chuyến mới chuyển hết đống đồ trong tiệm.
Dịch Gia Đống núi hàng hóa mặt, sang trừng mắt, lông mày nhướn tận lên trời: “Sao em mua nhiều thế ?”
“Đổi mùa mà , ai cũng cần quần áo mới, giày mới chứ. Thay mới từ trong ngoài luôn.” Gia Di toe toét. Dù tiêu tiền của chính , cô vẫn cảm giác ngượng ngùng khi "vị đại gia trưởng" soi xét.
Cô vội vàng bới đống đồ tìm quà cho cả, như đang dâng báu vật:
“Em mua cho một chiếc áo khoác, kiểu đang thịnh hành lắm. Anh xem mấy ngôi ca nhạc như Vương Kiệt, Đàm Vịnh Lân đều thích mặc. Ngay cả minh tinh điện ảnh như Trương Quốc Vinh, Châu Nhuận Phát cũng mỗi một chiếc. Anh mặc chắc chắn trông cũng lãng t.ử và trai lắm.”
“Sao cơ? Lãng t.ử cầm muôi xào, múa chảo sắt hả?” Dịch Gia Đống miệng thì lầm bầm, nhưng khi đón lấy cái túi, giũ chiếc áo khoác ướm thử lên , khóe miệng cũng kìm mà xếch tận mang tai.
Làm gì ai thích đồ mới, huống chi là một đàn ông phong độ như , vốn dĩ một chiếc áo khoác thể mặc tới mười năm.
“Còn một đôi giày da mới, một chiếc gile len, một cái sơ mi màu xám tro, một chiếc thắt lưng mới, một cái quần tây, một cái xẻng nấu ăn mới, một cái...”
Đồ mua cho Dịch Gia Đống để riêng một chỗ. Gia Di lôi từng món một, những chiếc túi đen lớn ban đầu biến thành những túi giấy hàng hiệu đủ màu sắc, bên trong là những món đồ mới tinh, lấp lánh.
Dịch Gia Đống lúc đầu còn xem xét từng món, nhưng dần dần kịp trở tay. Thế là Gia Như ấn xuống để xỏ giày, Gia Di quấn thắt lưng mới eo, Gia Như nhét cái xẻng mới tay, Gia Di kéo dậy để ướm quần... Hai cô em gái cứ thế kéo lên, ấn xuống, xoay như chong chóng đẩy về ghế.
Gương mặt nóng bừng lên, là do ấm từ chiếc gile len ép mặc , là do cảm xúc dâng trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-452-nui-qua-tang-tai-quan-de-nho.html.]
Đôi mắt cũng nóng lên, đàn ông thép mà rưng rưng lệ. Một đàn ông đội trời đạp đất, mà cứ hễ động chút là thấy cay sống mũi, thật chẳng làm cả.
Anh ôm lấy đống quà, sải cánh tay dài kéo cả hai cô em gái lòng, bàn tay còn quên túm lấy em út Gia Tuấn.
Mặc dù Gia Tuấn đang lưng về phía cả, chăm chú những chiếc túi lớn mở, nhưng vẫn cả túm lấy lưng áo hoodie, kéo vòng tay ấm áp cùng với hai chị.
Chỉ điều... thì ở trong lòng , nhưng tâm trí thì đặt hết đống túi quà .
Gia Di thấy cả vui vẻ thì đắc ý lắm. Cô vỗ vai thoát , ném đống đồ cho tự sắp xếp, đó sang thu dọn đồ của và Gia Như. Sau khi xếp gọn một chỗ, cô mới bắt đầu khui đồ của Gia Tuấn.
Lại là một ngọn núi nhỏ khác. Gia Tuấn cuối cùng cũng lộ vẻ mặt hạnh phúc rạng rỡ, cả bò lên đống đồ của , lôi cũng .
Bên cạnh, chú Phì, chú Đông và cả bà Răng Sún – nãy còn đắc ý về sự hiếu thảo của con gái – đều lộ vẻ ngưỡng mộ.
Tặng hoa hồng, tay vẫn còn vương hương thơm.
Dịch Gia Đống, cả một chèo lái nuôi nấng các em, dù là cầu báo đáp, nhưng cuối cùng nhận tấm lòng hiếu thảo tràn đầy thế .
Cái gia đình , thật sự là... khiến nhịn mà rơi những giọt nước mắt ghen tị.
Năm xưa họ đều bảo, nhà ai mà chẳng một như Dịch Gia Đống. Dù là đứa con như thế như thế, đều là phúc đức cả.
đến giờ, một mong ước mới: Ai mà chẳng một như Dịch Gia Di chứ! Làm con gái làm chị đại trong nhà thì đúng là trúng độc đắc .
Không , liệu họ cảm thán một em như Dịch Gia Như Dịch Gia Tuấn nhỉ?
Bốn đứa trẻ , qua là đứa nào dạy hỏng, thật là đáng quý.
Chú Phì định tiến lên vỗ vai chúc mừng Dịch Gia Đống vài câu, nào ngờ quà của Gia Di vẫn phát hết.
Chị đại nhà họ Dịch vỗ tay một cái, vẫy tay gọi Tôn Tân đang ở cửa bếp và Đinh Bảo Thụ đang quầy đồ uống:
“Đậu Hũ Tử, chị mua cho em sơ mi trắng và quần tây trắng, cả sơ mi đen và quần tây đen nữa... Chị và Gia Như đều nhất trí rằng, dù là bạch mã hoàng t.ử hắc mã hoàng t.ử thì đều hợp với em. Mau đây, cái phòng nhỏ phía của em còn chỗ chứa đống quần áo giày dép ?”
Gia Di xong, hỏi cả xem mấy quyển sách cô nhờ mang về sáng nay để .