Hắn cẩn thận dò xét biểu cảm của cô. Bản sắp thăng chức, rời khỏi đội, ít nhiều cũng chút cảm xúc buồn bã. Vậy Khâu Tố San thì ?
Hắn cứ cảm giác Madam hôm nay… lạ.
“Thích quan sát khác đến ?” Khâu Tố San như sợ thấu điều gì, liền lái sang chuyện khác.
“Làm điều tra viên, cần hiểu hung thủ, hiểu nhân chứng, hiểu nạn nhân, phân biệt lời dối và lời thật của họ, hiểu những điều họ , hiểu ý nghĩa đằng biểu cảm của họ… Với ngần yêu cầu, nếu chịu khó quan sát khác, làm mà làm công việc , Madam?” Phương Trấn Nhạc cuối cùng cũng thu ánh mắt dò xét.
“ , một thời gian nữa bên Anh một khóa đào tạo chuyên sâu về tâm lý học tội phạm, học một chút, đăng ký . Tính thời gian đó, đại khái cũng là kỳ nghỉ phép khi thăng chức Đôn đốc tập sự. Tôi giúp đăng ký luôn, học hỏi thêm.” Khâu Tố San duỗi tay chống lan can cao 80cm, phóng tầm mắt xuống cảnh Hương Giang từ cao.
“Khóa học kéo dài lâu ?” Mặc dù thăng chức Đôn đốc là một khởi đầu mới, nhưng vẫn còn nhiều điều vương vấn ở đội cũ, rời quá lâu.
“Là khóa ngắn hạn, trong vòng một tháng.”
“Được thôi, đa tạ Madam.”
“Không cần khách sáo, chúng đều là Đôn đốc, còn quan hệ cấp cấp nữa. Anh cần gọi là trưởng quan, cũng thể bình tĩnh học hỏi một vài điều.” Nhớ mấy năm làm trưởng quan của Phương Trấn Nhạc, ngược cô học nhiều từ . Chỉ là đây giữ thể diện, tiện rằng cô, một Madam, đang học hỏi từ một Trung sĩ như , thật mất giá. Sau thì còn những băn khoăn đó nữa.
“Không thể như , Madam sắp lên Cao cấp Đôn đốc , vẫn là trưởng quan chứ.”
“Lại Tổng đốc sát, chúng trừ lương bổng chút chênh lệch, còn thì khác biệt gì .”
“Tôi cũng học nhiều từ Madam.”
“Ồ?” Khâu Tố San lập tức hứng thú.
Phương Trấn Nhạc vươn vai, mở miệng :
“Làm lãnh đạo đôi khi cần chuyện đều tranh giành, đặc biệt là cần tranh với điều tra viên cấp của .
Phải cho khác cơ hội mắc , để họ tự do làm việc, hiểu cách rút bài học, học đạo lý. Cũng cho cấp cơ hội lập công, để họ nếm trải vinh dự và cảm giác thành tựu, khuyến khích tinh thần cầu tiến.
Tôi mấy năm hợp tác , Madam giúp vá nhiều lỗ hổng, cũng mở đường cho nhiều .
Nhiều khi những công việc đó Madam làm , nhưng Madam hiểu, dù là quan hệ cấp cấp , cũng cần tôn trọng lẫn , đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-352.html.]
Hệ thống cảnh đội, vốn dĩ chỉ phá án mới là xứng chức và ưu tú. Madam là một trưởng quan ưu tú, thật sự học hỏi Madam cách hòa hợp với các điều tra viên cấp .”
Khâu Tố San ngoài miệng tuy , nhưng nhiều năm đối chọi với , bỗng nhiên cấp đắc lực khen ngợi như , trong lòng thật nở hoa .
“Trước đây thấy một nhiều lời như , bỗng nhiên còn giữ vẻ ‘cool guy’ nữa, bình tĩnh trò chuyện với thế ?” Cô khom lưng chống tay lên lan can, theo bản năng dùng cách trêu chọc để che giấu sự đắc ý của , cuối cùng vẫn hai chữ “đa tạ”.
Phương Trấn Nhạc , cũng để ý cô một đằng nghĩ một nẻo.
Hắn duỗi tay chỉ về phía một cái cây bên ngoài hàng rào chắn ở sườn núi, ý bảo Khâu Tố San , ngay:
“Thấy chỗ đó ?
Năm thứ hai làm cảnh sát điều tra CID, trong đại hội thể thao của tổng đội cảnh sát, thua một Trung sĩ của Sở cảnh sát Trung Khu. Tối hôm đó, mảnh đất bằng bên ngoài hàng rào chắn, cạnh cái cây đó, dầm mưa nửa đêm.
Thật sự là một quá hiếu thắng, quá cứng dễ gãy là thật, dễ dàng trở thành như Cửu Thúc , khi trải qua thất bại lớn, từ một điều tra viên nhiệt huyết nhất, biến thành một lười biếng uể oải nhất.
Sau Tổ B cùng Madam, phát hiện nhiều khi cướp công của Madam.
Khi dẫn đội làm việc đôi khi thậm chí báo cáo với Madam, nhưng Madam cũng để ý.”
Khâu Tố San đầu , lưng với mà bĩu môi.
Sao thể ngại chứ, siêu tức giận là đằng khác. Còn vì thế mà kéo bạn bè uống rượu, suốt buổi c.h.ử.i rủa ngừng.
làm , phá án dũng mãnh phi thường như , lẽ nào cô vì giữ oai phong mà chèn ép ? Cô thật sự là kém phẩm chất như .
“Khi đó thật sự hiểu, đôi khi sẽ nghĩ, lẽ nào Madam sợ khác coi thường ?
Sau dần dần phát hiện, hóa thong dong tranh giành như Madam, cũng cảm thấy Madam yếu ớt. Ngược , khi xem qua lý lịch của Madam, và cộng sự lâu , mới , vốn dĩ Madam cũng là một cảnh sát điều tra mạnh, xông xáo.
Chỉ là Madam cách thích nghi với cảnh.”
Phương Trấn Nhạc hít sâu một , dường như đang hồi tưởng những năm tháng qua, trầm mặc một lát, mới tiếp tục :
“Khi cũng hiểu tôn trọng Madam, hiểu rằng dù nhiều việc Madam tranh giành, vẫn sẽ cảm thấy Madam mạnh, lúc đó mới thực sự hiểu , dù thua một trận, dù tranh giành chuyện, khác cũng nhất định sẽ coi thường , cảm thấy yếu ớt.