"Khả năng cao là như , đêm nay vất vả cho ." Phương Trấn Nhạc vỗ vai huấn luyện ch.ó nghiệp vụ.
Gia Di thì xổm xuống, sự cho phép của huấn luyện, cô đưa tay vuốt ve chú ch.ó béc-giê Đức tên Mười Một đang uy phong bên chân chủ.
Chú ch.ó Mười Một vốn mặt mày nghiêm nghị, mới vuốt hai cái nhịn mà thè lưỡi , cái đuôi phía cũng bắt đầu vẫy tít mù như cái chổi lau nhà.
Sau màn tương tác thiện, đội huấn luyện ch.ó nghiệp vụ cũng chào tạm biệt rút quân xuống núi.
Tại khúc cua lớn đường Thi Huân, rốt cuộc chỉ còn Phương Trấn Nhạc và Dịch Gia Di. Hai theo ánh đèn xe khuất dần, sang hẹn mà cùng ngáp một cái rõ to.
"Đi thôi."
"Ân."
Hai cứ thế tản bộ, men theo đường đèo ngược lên phía .
Gia Di tay vẫn còn xách cây gậy bóng chày mà Phương Trấn Nhạc đưa cho để phòng . Cô nhịn tưởng tượng, nếu lúc ai lái xe ngang qua, thấy tổ hợp cô và tráng hán Nhạc ca thế , chắc chắn sẽ tưởng là gặp cướp đường.
Đỉnh núi vốn yên tĩnh, lúc rạng sáng càng tĩnh mịch đến rợn . Gió núi thổi qua tán cây tạo nên những tiếng xào xạc, tiếng động đều phóng đại lên. Ánh đèn đường thưa thớt, bốn phía là cây cối giương nanh múa vuốt, bóng đen chập chờn, âm thanh của tự nhiên đều như tiếng quái vật đang rình rập.
Những bộ phim kinh dị từng xem bỗng nhiên ùa về trong ký ức. Gia Di đông tây, cứ cảm giác trong những góc tối đen như mực thứ gì đó đang ẩn nấp, chực chờ lao .
Lúc mới thấy may mắn vì Phương Trấn Nhạc bên cạnh. Nếu , dù xách gậy bóng chày, Gia Di chắc chắn cũng sẽ vì sợ ma sợ tối mà cắm đầu chạy thục mạng, làm gì chuyện nhàn nhã tản bộ, thỉnh thoảng còn đầu ngắm cảnh biển đêm và bầu trời đầy thế .
"Sáng mai lái xe, đưa em đến sở cảnh sát , chạy qua Thâm Thủy Bộ đón Gia Đống đến quán Dễ Nhớ, đưa hai đứa nhỏ học luôn." Phương Trấn Nhạc im lặng nửa ngày, hóa là đang tính toán lịch trình đưa đón làm học ngày mai.
"Đa tạ Nhạc ca." Gia Di dậm chân một cái, đầu hỏi: "Có chạy bộ về ?"
"Thi chạy ?"
"À , khí đỉnh núi thế , đường xe cộ, chạy bộ tập thể d.ụ.c thì phí quá."
"Rạng sáng đấy cô nương, thức đêm còn chạy bộ, nghĩ thế nào cũng thấy dưỡng sinh chút nào."
"Ách... Hình như cũng đúng." Đây tính là kiểu bảo vệ sức khỏe Cyberpunk nhỉ? Thức khuya nhất, đắp mặt nạ đắt nhất...
Hai rơi im lặng. Có lẽ vì quá mệt mỏi nên chẳng ai buồn khơi chuyện.
Cứ thế lặng lẽ bước , cảm giác như đến tận cùng thế giới. Gia Di bắt đầu buồn ngủ díp mắt thì cuối cùng cũng đến căn biệt thự lớn ở Ỷ Loan của Nhạc ca.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-341-su-diu-dang-cua-sep-phuong.html.]
"Tranh thủ lúc đang buồn ngủ , tắm rửa một cái ngủ một giấc thật ngon . Ngày mai còn khối việc làm." Phương Trấn Nhạc đưa Gia Di đến cửa phòng tắm, giúp cô chuẩn khăn tắm mới và các vật dụng cần thiết, dặn dò một câu lui ngoài.
Gia Di mơ màng gật đầu, khóa cửa bắt đầu cởi đồ tắm rửa.
Mặc chiếc áo thun mới tinh mà Phương Trấn Nhạc đưa cho, cô cúi đầu , chiếc áo dài đến mức che gần hết đầu gối. Cô rõ ràng cũng thuộc dạng phụ nữ cao ráo, mà mặc áo của Nhạc ca thành thế .
Cẩn thận tránh những vết trầy xước trong lòng bàn tay và ngón tay, cô cầm khăn lau tóc, đẩy cửa phòng tắm bước .
Phát hiện ngay cửa đặt một ly nước ấm, cầm lên lắc lắc, bên trong đầy ắp nước.
Tắm xong đúng là đang khát khô cổ.
Ngoài còn một lọ t.h.u.ố.c mỡ trị ngoại thương, và một đôi găng tay vải để đề phòng buổi tối ngủ quơ tay lung tung làm đau vết thương.
Gia Di ở cửa phòng tắm, hít một khí ẩm ướt mà ấm áp, nhẹ nhàng nhắm mắt , lẳng lặng cảm nhận cảm giác say sưa ập đến.
Phảng phất như vẫn còn cảm nhận dòng nước ấm lướt qua cơ thể, nóng hổi, thật dễ chịu.
gột rửa bằng nước nóng nước, mà là bằng sự ôn nhu thầm lặng của Phương Trấn Nhạc.
Mở mắt , những vật vô tri mặt như đang :
*"Tôi sẽ ủng hộ em làm điều em , đó chuẩn sẵn nước ấm và t.h.u.ố.c cho em."*
Gia Di cảm nhận sự tôn trọng quý giá nhất giữa với . Khi đồng ý cho cô đu dây xuống vách núi, hề càm ràm rằng làm thế sẽ đau tay, xước chân.
trong lòng đều ghi nhớ những điều đó, suy nghĩ chu cho công việc tiếp theo của , và đó lựa chọn ủng hộ.
Nhạc ca luôn tôn trọng lựa chọn của cô, ủng hộ cô con đường quan lộ thênh thang , thành mỗi lột xác, xông pha qua mỗi chặng đường gian khổ.
Dù là khi cô một ý tưởng đột phá thử nghiệm, khi cô khát khao chứng minh bản xông pha.
khi cô nỗ lực rèn luyện trái tim sắt đá, củng cố sức mạnh của , cũng vì sự mệt mỏi và thương tích của cô mà chuẩn sẵn một bến cảng an và ấm áp.
Đây là mối quan hệ nhất, cũng là sự quan tâm mà Gia Di từng dám mong đợi khi bước chân chốn "công sở" đặc thù .
Hèn chi theo đều một sự nhiệt huyết sẵn sàng cùng Nhạc ca lên núi đao xuống biển lửa.
Mím môi, Gia Di ôm những món đồ đó lòng, về phía phòng ngủ chính một lúc lâu, mới xoay về phía phòng cho khách mà Nhạc ca sắp xếp.