Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 332: Hoàng hôn trên đỉnh núi

Cập nhật lúc: 2026-02-21 06:56:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật là tức c.h.ế.t .

Quả nhiên, vẫn hợp làm thám t.ử hơn, còn mấy trò chơi như mạt chược đối với đúng là quá khó nhằn!

“Tôi chơi gian mà... đều trong quy tắc cả.” Tôn Tân yếu ớt giải thích, khi bắt gặp ánh mắt của Gia Di, nhịn mà mím môi . Hôm nay và Dịch Gia Di tiểu thư thắng một mớ tiền mặt kha khá đấy.

“Sau dán một tờ thông báo to tướng cửa quán Dễ Nhớ: 【Cấm chơi mạt chược với đầu bếp Tôn Tân】! Cho cả thiên hạ đều !” Tam Phúc dậy vươn vai, thở dài : “May mà Đậu Hủ T.ử sòng bạc, nếu các sòng bạc ở Hồng Kông chắc quy định mới: Cấm Tôn Tân bước chân cửa mất.”

“Ha ha ha, làm gì mà quá đáng thế!” Gia Di cũng dậy, vui vẻ vặn vẹo thắt lưng.

Trời sập tối, chơi bời ở nhà Nhạc ca cả ngày cũng đến lúc giải tán để chủ nhà còn nghỉ ngơi. Trong lúc dọn dẹp bàn ghế, Gia Di lặng lẽ tiến gần Tôn Tân, che miệng nhỏ: “Về nhà mời ăn kem! Mời hẳn hai cái luôn!”

“Tôi thực sự thả cửa mà...” Tôn Tân gãi đầu, vùng da quanh mắt đỏ lên. Vì da trắng nên bất kỳ sự đổi màu sắc nào mặt cũng hiện lên rõ.

Gia Di lắc đầu, vẻ mặt đồng tình: “Đậu Hủ Tử, hợp để dối .” Sẽ thấu ngay lập tức.

“...” Tôn Tân lúng túng, hắc hắc ngây ngô một tiếng vùi đầu giúp thu dọn đồ đạc.

Ánh nắng chiều tà dần tắt, bầu trời, mặt biển và thành phố đều nhuộm một màu vàng kim, chuyển sang sắc đỏ rực rỡ của ráng chiều, đến nao lòng.

Gia Di dọn dẹp thỉnh thoảng ngoái xa, đúng lúc thấy cảnh mặt trời lặn biển phía tây. Hai khối cầu như lòng đỏ trứng gà tuyệt , một khối mặt biển, một khối đường chân trời, tất cả đều lung linh, tỏa những tia sáng ngũ sắc bao trùm cả gian...

Thật .

Gia Di đang ngắm biển, ngắm hoàng hôn, còn Phương Trấn Nhạc thì đang ngắm cô. Ánh ráng chiều chiếu lên gò má mịn màng của thiếu nữ, nhuộm lên đó một sắc hồng như phấn hoa, khiến đôi mắt và bờ môi cô trở nên dịu dàng và thanh khiết vô cùng.

Anh một tay đút túi quần, một tay xách chiếc ghế nhựa xếp chồng lên chiếc khác, khóe môi khẽ nhếch, nhưng ánh mắt chuyển hướng về phía Tôn Tân đang giúp thu dọn lò nướng bên hồ bơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-332-hoang-hon-tren-dinh-nui.html.]

Làn da của Đậu Hủ T.ử vốn dĩ nhợt nhạt, mấy ngày nay chắc là ăn ngon ngủ kỹ nên hồng hào lên trông thấy. Đôi mắt cũng trở nên linh động hơn, vẻ nhút nhát ban đầu thế bằng sự ôn hòa, bình tĩnh, khiến những đường nét thanh tú gương mặt càng thêm nổi bật. là một trai hiếm thấy, ở quán Dễ Nhớ thì là một đầu bếp món Tứ Xuyên giỏi, nếu đưa đến TVB chắc cũng đủ sức đè bẹp khối tiểu sinh.

Cơ môi của Phương Trấn Nhạc bất giác mím chặt , khi về phía Gia Di, ánh mắt trở nên phức tạp hơn nhiều.

...

Băng qua sân vườn, xuống những bậc thang nhỏ, vòng qua hàng cây cách âm mới đến đường lớn. Cửu thúc lái xe chở Tam Phúc và mấy khác về , Phương Trấn Nhạc lái chiếc Jeep lớn đưa gia đình họ Dịch xuống núi, hướng về Trung Hoàn để bắt tàu ở bến Thiên Tinh.

Con đường quanh co xuống núi bằng phẳng, mỗi khúc cua mở một góc khác về cảnh hoàng hôn đang dần tắt. Sắc màu ấm áp của bầu trời chậm rãi rút , cầu vồng biến mất, gian bao phủ một màu tím nhạt, đậm dần thành xanh tím, cuối cùng chìm sắc đen pha chút xanh thẫm.

Đỉnh núi yên tĩnh hơn khu phố nhiều. Khu biệt thự bao bọc bởi t.h.ả.m thực vật xanh mướt, khi còn ánh mặt trời, nơi đây trở nên tĩnh lặng như tờ. Có lẽ mỗi vị đại gia sống ở đây, khi đêm về đều thể tận hưởng sự yên bình sâu thẳm của một kỳ nghỉ dưỡng. Không sự ồn ào náo nhiệt của phố thị, cũng sự ô nhiễm ánh sáng từ những ánh đèn neon chân núi. Được bao bọc bởi thiên nhiên khi đêm xuống, chắc chắn là một cảm giác hạnh phúc.

Đó là cảm nhận của Gia Di, nhưng nếu cô thực sự hỏi, Phương Trấn Nhạc lẽ sẽ đưa một câu trả lời ngược : Đó là sự cô đơn và quạnh quẽ.

Gầm xe Jeep cao, tầm hơn hẳn xe của Cửu thúc lúc nãy. Đèn pha phía sáng, mỗi khi rẽ trái, ánh đèn soi rõ những bụi cây sườn dốc bên như ban ngày.

Đến khúc cua thứ ba, đèn xe của Phương Trấn Nhạc bỗng chiếu trúng một đang bên đường. Anh vội vàng phanh xe giảm tốc độ, vòng qua đó và chiếc xe máy của . Nếu Phương Trấn Nhạc là một tài xế nóng tính, lẽ thò đầu mắng cho một trận, vì ở khúc cua bên vách núi giữa đêm hôm thế chẳng khác nào tìm cái c.h.ế.t.

Cũng may Phương Sir tuy tính tình hẳn là nhưng cũng nóng nảy. Anh liếc đối phương một cái, những giận mà còn giảm tốc độ để quan sát kỹ hơn.

Gia Di ở ghế , bỗng nhoài về phía , hai tay bám ghế của Phương Trấn Nhạc, khẽ:

“Nhạc ca, thấy thứ gì sườn dốc ? Trông giống như một chiếc áo khoác vest màu sáng thêu hoa hồng đỏ.”

Người đàn ông ở khúc cua đó dường như cũng đang cố vớt thứ gì đó lên. Khu biệt thự đỉnh núi vốn sạch sẽ, công nhân vệ sinh quét dọn hai mỗi ngày để đảm bảo đường sá luôn thông thoáng và sạch . Ngay cả rác sườn dốc, dù nguy hiểm nhưng họ cũng sẽ dùng dụng cụ để dọn sạch. Suy cho cùng, giới siêu giàu đóng thuế cao, yêu cầu về môi trường sống cũng cực kỳ khắt khe.

, về mặt logic, nên một đống rác lộ liễu như sườn dốc mà ai dọn. Đặc biệt, thứ đó trông giống như một chiếc áo khoác, càng là rác thải thông thường.

Khi Gia Di lên tiếng, Phương Trấn Nhạc lái xe qua khúc cua và đang từ từ tấp một chỗ an bên lề đường.

Loading...