“Không thể nào! Không thể nào! Vô lý quá mất...”
“Gia Minh ca, đấy? Hay là để em cho?” Gia Di ở bàn bên cạnh, thấy Lưu Gia Minh thua đến mức mồ hôi đầm đìa, nhịn mà lên tiếng.
Lúc đầu Lưu Gia Minh còn khăng khăng từ chối, nhưng thua đến mức cháy túi, đành ủ rũ nhường chỗ cho Gia Di. Vừa về phía “bàn giải trí”, mạnh miệng tuyên bố yếu, mà là tại tên Đậu Hủ T.ử vấn đề.
Gia Di vỗ vai Lưu Gia Minh xuống “bàn Tu La”. Lúc cô mới nhận chỉ Lưu Gia Minh thua, mà chỉ là thua kêu gào thôi. Nhạc ca và Tam Phúc ca cũng thua thê thảm, nhưng hai “ đàn ông thép” vốn gánh nặng hình tượng, nên dù thua tiền cũng thèm rên rỉ nửa lời, cứ đóng vai đại lão “dù thua đến cái quần lót cũng giữ vững phong thái”.
“Tôn Tân, đ.á.n.h gắt thế? Để ‘Thần bài Thập Nhất’ tới thử xem trình độ đến nào!” Gia Di xuống tuôn những lời khiêu khích đầy tự nhiên.
“Đừng nổ nhé Thập Nhất, lát nữa thua đừng mà nhè đấy!” Lưu Gia Minh bàn bên cạnh thấy liền châm chọc. Đậu Hủ T.ử mới thực sự là thần bài vô địch ở đây!
“Thật giả đây? Cứ nhào vô!” Gia Di xoa quân mạt chược nhe răng thách thức.
Tôn Tân xếp xong “trường thành” của , các quân mạt chược ngay ngắn chỉnh tề. Anh dùng tay đẩy nhẹ, hàng mạt chược tiến lên phía một đoạn, dựng nghiêng ngay ngắn, tạo một trống tự do mặt.
Gia Di học theo dáng vẻ của Tôn Tân, đẩy hàng mạt chược lên, kết quả là đẩy lệch xẹo, dùng tay chỉnh từng quân một. Cô chẳng hề thấy vụng về, vẫn hừng hực khí thế chờ nhà cái gieo xúc xắc.
“Cô đừng mà kiêu ngạo, Đậu Hủ T.ử bàn mạt chược cũng giống như lúc nấu món đậu hủ Ma Bà , mỗi một động tác đều thừa, đều thâm ý cả. Mỗi quân bài đ.á.n.h đều trong kế hoạch. Trong đầu Đậu Hủ T.ử chắc chắn một sơ đồ mạt chược, quân nào đ.á.n.h mấy con, quân nào đang trong tay ai, quân rác nào nên đ.á.n.h , quân nào đ.á.n.h , đều tính toán rõ ràng.” Tam Phúc tặc lưỡi lắc đầu: “Chúng là đang chơi trò chơi, còn là đang bày binh bố trận, làm chiến lược đấy.”
“Lợi hại thế cơ ?” Gia Di nheo mắt, sang lườm Tôn Tân một cái. Cô bấm ngón tay tính toán, chuyện xem đơn giản.
Cô gật đầu lia lịa, làm vẻ như đang đối mặt với kẻ thù lớn, nhưng tay tùy ý đ.á.n.h một quân bài, hành động thực tế chẳng chút gì gọi là thận trọng. Chơi vui là chính mà, thua chút tiền cho Tôn Tân thì .
Trên bàn , chỉ Gia Di là thả lỏng nhất, chỉ lo xếp bài của , chẳng quan tâm khác thắng gì. Cô đ.á.n.h bài theo kiểu “ngựa hoang đứt cương”, chút kiêng dè.
Phương Trấn Nhạc và Tam Phúc tuy quan tâm đến tiền bạc, nhưng bản tính hiếu thắng của đàn ông trỗi dậy, họ thua chút nào. Cả hai đều cau mày, tập trung cao độ để tính bài, quan sát Tôn Tân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-331-than-bai-an-minh.html.]
Dưới sự nỗ lực ngừng của Phương Trấn Nhạc và Tam Phúc, ván đầu tiên Gia Di thắng nhờ quân “ba sáu chín điều”, Tam Phúc là đ.á.n.h quân bài cho cô thắng.
Tôn Tân đẩy một xấp bài “hồ năm vạn”, cúi đầu nhỏ giọng giải thích tại lúc nãy Gia Di đ.á.n.h quân năm vạn mà ăn để thắng: “Tôi tự bốc để thắng lớn hơn, tiếc là để Gia Di thắng mất, thế tham .”
“ đấy, thắng là cứ thắng , tiền nhỏ cũng là tiền mà. Đôi khi cứ thắng lớn hơn, kết quả thành thua trắng. Ha ha ha.” Gia Di lớn đầy đắc ý, chìa tay đòi tiền Tam Phúc.
Ván thứ hai, Gia Di thắng nhờ bộ đôi “hai bánh” và “sáu điều”. Tôn Tân là đ.á.n.h quân sáu điều cho cô thắng. Trong lúc Gia Di đang vui sướng vỗ tay khen ngợi vận may của , Tôn Tân xáo bài thong thả :
“Biết thế thắng ván nhỏ cho , nên phá bộ bài đang . Tôi định chờ bộ ‘Mười ba yêu’ cơ...” Đây là lời giải thích cho việc tại trong tay bộ năm, sáu, bảy điều mà xé lẻ đ.á.n.h quân sáu điều.
Ván thứ ba, Phương Trấn Nhạc tự bốc quân bài thắng.
Ván thứ tư, Tam Phúc đ.á.n.h quân sáu bánh, Tôn Tân ăn. Gia Di thắng bộ “Thuần một sắc”, Phương Trấn Nhạc là thua.
Ván thứ năm...
Cứ thế đ.á.n.h thêm mấy vòng, Tam Phúc bỗng đập bàn một cái rầm, chỉ tay Tôn Tân:
“Đậu Hủ Tử! Cậu chơi gian! Ván nào cũng nhường Thập Nhất hết!” Anh ! Chắc chắn sai ! Tên nhóc Tôn Tân rõ ràng là đang nịnh bợ “tiểu chủ nhân” Dịch Gia Di, chuẩn cần chỉnh.
“Tôi mà...” Tôn Tân thẳng lưng, mặt đỏ bừng, xua tay rối rít.
“Sao gọi là nhường, là do em vận khí thôi.” Gia Di chống hai tay lên bàn, hì hì Tam Phúc: “Tam Phúc ca, chung tiền, chung tiền lẹ !”
“Hừ, cái Đậu Hủ T.ử !” Tam Phúc chung tiền hậm hực.
Nghĩ mà xem, Tôn Tân thể nhường Dịch Gia Di mà vẫn đảm bảo bản thua tiền, quả thực là sắp xếp thứ bàn mạt chược đấy. Mấu chốt là Tam Phúc Tôn Tân cố ý thả cửa, nhưng làm thế nào, cũng chẳng cách nào để hóa giải.