“Dù em cũng thích ăn, thật nhiều cách chế biến khác , bán hết thì ăn, chẳng thiệt cả.”
“Nếu chúng bán chạy, mua cua của bà cụ, thể trả thêm cho bà một ít tiền. Tính thế nào cũng là chuyện mà.”
Dịch Gia Đống và Tôn Tân đều thuyết phục. lúc món ngỗng thơm ngon nhất nếm qua, thịt dê non béo ngậy cũng thưởng thức đủ, giờ thêm món mới lạ phục vụ khách quen, ăn là quyền lựa chọn của họ thôi.
Gia Di ôm theo giấc mộng phát tài mới nhất, vui vẻ làm, chiếc xe đạp nhỏ cũng đạp hăng hái hơn hẳn.
Mỗi khi ngang qua một khu chung cư tổ hợp nhà ở, cô nghiêng đầu đ.á.n.h giá, thầm bình phẩm trong lòng, hệt như một trưởng đoàn khảo sát nhà đất khó tính.
Chao ôi, một căn hộ đầy một trăm mét vuông ở khu bình dân như Thâm Thủy Bộ mà hét giá mấy triệu đô Hồng Kông, liệu cô cơ hội mua nhà đây?
Khịt mũi một cái, Gia Di đón gió biển, dẫm bàn đạp mạnh hơn.
Cố lên nào! Gia Di dũng mãnh, sợ khó khăn!
...
Lâm Vượng Cửu, thường ngày đến sở cảnh sát muộn nhất, hôm nay là đầu tiên mặt tại văn phòng Tổ B.
Sau khi thắp hương tượng Quan Công, ông bên cửa sổ, tận hưởng ánh nắng ban mai dịu nhẹ, lòng thảnh thơi vô cùng.
Đang định sắp xếp bàn ghế trong văn phòng và lau bảng trắng, khi ngang qua bàn làm việc của Gia Di, ông thấy một cuốn sách về dấu chân học đang lật úp bàn.
Ông lặng một lát, khoác áo ngoài. Dưới gốc cây cổ thụ cổng sở cảnh sát, ông chọn một chiếc lá rụng nguyên vẹn và đỏ thắm nhất, đặt nó giữa cuốn sách.
Một chiếc lá thể dùng làm kẹp sách, cần úp ngược sách xuống bàn nữa. Hơn nữa, lâu khi lật cuốn sách, màu sắc và hình dáng chiếc lá, thể nhớ nó mùa nào.
Lâm Vượng Cửu vươn vai, nước cho bình hoa tươi hôm qua, bàn bắt đầu sắp xếp hồ sơ các vụ án gần đây.
Phân loại, đ.á.n.h , ghi chú...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-325-giac-mo-dai-gia-bat-dong-san.html.]
Khi Gia Di bước văn phòng với mái tóc gió thổi bồng bềnh, cô liền thấy Cửu thúc.
Khoảnh khắc Cửu thúc ngẩng đầu nữ cảnh sát, gương mặt cô lập tức rạng rỡ nụ . Văn phòng như rót đầy ấm, sự quạnh quẽ tan biến sạch sành sanh.
“Cửu thúc, chú đến sớm thế ạ ~” Gia Di cởi áo khoác treo lên giá, tháo túi xách, vuốt mái tóc ngắn đun nước pha sáng.
Mãi đến khi hai tay bưng chén nóng hổi, cô mới cảm thấy những ngón tay gió thổi cứng đờ mềm mại trở . Uống hai ngụm lớn, đôi gò má và vành tai đỏ bừng vì lạnh cũng dần khôi phục bình thường.
“Người già ít ngủ mà.” Lâm Vượng Cửu nhận lấy chén từ tay Gia Di, : “Vừa nãy Trần Sir bên Khoa Pháp chứng gọi điện tới, bảo thu thập dấu chân của để một luận văn phân tích về dáng và dấu chân. Nếu bây giờ cháu rảnh thì qua đó giúp dẫm vài cái.”
Gia Di nhướng mày, vẻ thú vị đây.
“Trần Sir , chính vì cháu và Phương Sir yêu cầu điều tra phân tích dấu chân, làm thí nghiệm động thái, nên nó mới trở thành bằng chứng quan trọng trong vụ án Lưu Phú Cường, điều đó khiến xúc động. Sau thường xuyên làm loại luận văn và phân tích , còn lập chí lớn là một cuốn ‘Cẩm nang thực dụng Khoa Pháp chứng Hồng Kông’ nữa đấy.” Cửu thúc hì hì móc một viên kẹo cao su từ túi áo, kẹp lên vành tai, cảm thấy cái tai trống trải thoải mái hơn hẳn.
“Hả, hóa là .” Gia Di dở dở . Sao tự nhiên trở nên “nỗ lực” đột xuất thế ...
Khi đến Khoa Pháp chứng, quả nhiên cô thấy các chuyên gia xét nghiệm vốn luôn giữ im lặng nay vô cùng náo nhiệt, nhiều đang khom lưng cầm máy ảnh chụp dấu chân.
Ai chụp xong thì lau mực đế giày, đến chỗ Diane nhận một cây kẹo mút là thể về làm việc tiếp.
Gia Di tiến gần chào hỏi nhóm Đại Quang Minh cũng xếp hàng chờ dẫm mực.
Trần Rạng Rỡ ở phía , quan sát tư thế của đang dẫm dấu chân, ghi chép sổ tay.
Sau khi đó dẫm xong, dựa miêu tả về dáng , đối chiếu với dấu chân, lập hồ sơ, phân tích, thành một trường hợp nghiên cứu để đưa luận văn.
Ở nước ngoài dường như chuyên gia làm việc , nhưng thể trạng, khung xương, thói quen sinh hoạt và văn hóa của phương Tây khác biệt. Nếu bê nguyên dấu chân học của họ về Hồng Kông áp dụng, chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề.
Vì , nhờ sự cổ vũ nhiệt tình của Gia Di và việc Phương Sir kéo vòng quanh khu phố nghiên cứu dấu chân giữa đêm khuya, Trần Rạng Rỡ bỗng nhiên còn sợ hãi những chi tiết vụn vặt và khối lượng công việc khổng lồ nữa. Anh quyết định dùng tạm bợ thành quả nghiên cứu của nước ngoài nữa.
Anh dựa nền tảng đó, nhắm đặc điểm riêng của bản địa, để nên một cuốn bách khoa thư về dấu chân học dành riêng cho !
“Đừng gò bó, cứ như bình thường hằng ngày là .” Đến lượt Gia Di, Trần Rạng Rỡ nở nụ ấm áp như một bác sĩ đang dỗ dành trẻ nhỏ hợp tác trị liệu.