Ngay cả một cuồng công việc như Phương Sir chắc chắn cũng những lúc thư giãn, chút phòng chứ.
mà chuyện cứ rùm beng lên thế , thật đáng sợ nếu phát hiện... Sau nhất định phá án bằng khoa học thôi.
Không thể cổ xúy cho phong trào mê tín dị đoan !
Thám viên Dịch Gia Di, giả làm ma để phá án, các vị "đại sư" tivi đang thao thao bất tuyệt về tính xác thực của "cuộc gọi từ cõi âm", thầm hạ quyết tâm.
“Nhạc ca, phá một án nữa, tháng chúng cơ hội nhận bao lì xì tiên phong nhỉ?” Gia Di mong đợi nghĩ, tối nay cần chạy ngoài gọi điện thoại nữa, cuối cùng cũng ngủ một giấc thật ngon.
“Rất khả năng đấy.” Phương Trấn Nhạc thu hồi ánh mắt từ tivi, “Hơn nữa trong hồ sơ cũng sẽ ghi công, phá án nhanh, tỉ lệ phá án cao, ai cũng sẽ hoa hồng nhỏ thôi.”
“Thật quá...” Gia Di che miệng ngáp một cái.
Ăn no uống đủ, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến , đêm nay nhất định sẽ ngủ ngon.
...
Bữa tiệc coi như làm ví tiền của Du Sir "giảm cân" một phen đáng kể.
Khi bước khỏi cửa tiệm Xà Vương, Du Sir gào thét ầm ĩ, chỉ tay lên trời thề rằng tuyệt đối bao giờ mời cái đám dày đáy của Tổ B ăn nữa.
Vừa buông lời "cay đắng", Du Sir quẹo về phía bãi đỗ xe ở đằng xa.
Tiệm Xà Vương chỉ cách quán Dễ Nhớ vài bước chân, Phương Trấn Nhạc cần đưa Gia Di về nhà, chỉ chở theo Lưu Gia Minh và mấy .
Cửu Thúc để tiết kiệm tiền gửi xe nên đỗ chiếc xe cũ ở một con ngõ nhỏ phía xa, quẹt miệng chào tạm biệt Phương Trấn Nhạc và .
“Đi đường cẩn thận nhé.” Phương Trấn Nhạc chào Cửu Thúc, vẫy tay về phía chỗ đỗ xe của .
Lưu Gia Minh và mấy đuổi theo Nhạc ca, xuýt xoa khen súp rắn ngon. Gia Di khi chào thì quán Dễ Nhớ, giúp Gia Như dọn dẹp ghế và đóng cửa tiệm.
Trong con hẻm nhỏ phía xa, bóng dáng đơn độc của Cửu Thúc lọt thỏm giữa những ánh đèn neon mờ ảo. Ông lấy một viên kẹo cao su từ bao t.h.u.ố.c lá, bóc vỏ, vo tròn ném xuống cống thoát nước.
Cho kẹo miệng, ông nhai lầm bầm cằn nhằn rằng kẹo chẳng ngon bằng t.h.u.ố.c lá.
Rẽ thêm một khúc quanh, cuối cùng ông cũng thấy chiếc xe nhỏ của .
Cùng lúc đó, một bóng khác từ phía đối diện con hẻm tới, nghiêng đầu châm thuốc. Cái bóng gầy gò rõ mặt mũi lảo đảo, vai trái cao vai thấp, dáng chữ bát nghênh ngang, còn "đời" hơn cả dáng của mấy tên du đãng tiêu chuẩn...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-294-bong-ma-qua-khu.html.]
Cửu Thúc bỗng dừng bước, trừng mắt dáng của nọ.
Lồng n.g.ự.c ông phập phồng dữ dội, ông nhổ toẹt viên kẹo cao su . Ngay khoảnh khắc nọ bật lửa châm thuốc, xoay nhẹ chiếc bật lửa giữa các ngón tay nhét túi quần, Cửu Thúc đột nhiên lao về phía .
Ánh sáng từ ngoài hẻm hắt , rực rỡ sắc màu, thỉnh thoảng soi rõ khuôn mặt Cửu Thúc.
Dù giờ đây tuổi, nhưng dáng vẻ của một thám viên dũng mãnh năm nào vẫn thấp thoáng hiện về...
Về lời khai của ông quản gia tòa nhà 6 thôn Phúc Ái, nếu các thám viên nhận định ông lão báo án vì phát hiện vợ chồng họ Phương lâu ngày khỏi phòng, thì cuộc gọi lúc nửa đêm trong lời khai đó sẽ trở thành chuyện vô căn cứ.
Vụ "tử thi " và vụ diệt môn tái hiện chỉnh và kết án mỹ mãn. Sau lẽ sẽ còn ai quan tâm đến sự chấp nhất của ông lão về "cuộc gọi từ ma quỷ" nữa, lẽ đó chỉ là một ông già cô đơn chú ý nên mới thêu dệt câu chuyện đó.
Phương Trấn Nhạc là dễ dàng bỏ qua những thông tin "râu ria" như . Anh nhờ bạn ở Khoa Kỹ thuật Thông tin giúp đỡ, điều tra các cuộc gọi đến quầy quản gia của tòa nhà 6 thôn Phúc Ái thời gian đó.
Hóa thật sự tồn tại những cuộc gọi lúc nửa đêm như . Chúng đến từ các bốt điện thoại công cộng gần ngã tư đường Cơ Long và đường Quế Lâm ở Thâm Thủy Bộ, và gần ngã tư đường Hoa Viên và đường Thái T.ử Tây.
Khoảng cách đến thôn Phúc Ái lượt là 800 mét và 1600 mét...
Phương Trấn Nhạc dừng xe bên đường, bộ đến ngã tư đường Hoa Viên và đường Thái T.ử Tây, tìm thấy bốt điện thoại thực hiện một trong những cuộc gọi đó, vòng quanh quan sát một lượt.
Gió đêm lạnh, kéo khóa áo khoác lên tận đỉnh, cổ áo che kín cằm mới thấy ý.
Gần bốt điện thoại thấy manh mối gì, một bốt điện thoại công cộng ở Thâm Thủy Bộ thế , dù để dấu vân tay bằng chứng gì thì đến giờ chắc cũng xóa sạch .
Anh ngẩng đầu lên, hít một khí lạnh lẽo của ban đêm, thầm nghĩ: Có lẽ sắp đến mùa mặc áo khoác , lạnh thật đấy...
...
Bốn nhà họ Dịch cùng đóng cửa tiệm để về nhà mới. Khi từ đường lớn rẽ lối bộ, một hàng rào nhỏ cao quá đầu gối.
Mọi đều vòng qua hàng rào thêm vài mét mới phát hiện chị cả Dịch Gia Di đuổi kịp.
Ba em đầu , thấy Gia Di đang lùi vài bước lấy đà, nhanh nhẹn nhảy vọt qua hàng rào.
Sau khi nhảy qua thành công, cô lùi bước lấy đà nhảy ngược trở .
“Chị cả, chị làm gì ?” Gia Như chị thủ nhanh nhẹn, định tặng chị hai chữ: Nghịch ngợm.
“Nhảy hàng rào đó mà, đây là kỹ năng cơ bản của thám viên, việc gì thì luyện tập chút thôi.” Gia Di nhảy qua nhảy thêm vài , Gia Tuấn và Gia Như cũng hào hứng gia nhập đội ngũ nhảy hàng rào.
Cậu bé Gia Tuấn vì chiều cao hạn nên khi nhảy trông lóng ngóng, tỏ vẻ phục chút nào.