Ngay cả khi thể xác định chính xác điểm lên xe và thời gian, chỉ cần ai đó thấy nạn nhân ở một trạm nào đó, ít nhất họ cũng thể thu hẹp thời gian lên xe trong một phạm vi nhất định...
Phương Trấn Nhạc nhíu mày thở hắt một , sang nhịn hỏi Dịch Gia Di: “Cô phát hiện gì ?”
Gia Di vẫn đang chằm chằm t.h.i t.h.ể mà thẫn thờ, giống hệt lúc cô ngoài xe với cái xác ban nãy, thỉnh thoảng ghi chép gì đó sổ. Trông vẻ như cô tìm thấy điều gì đó. khi hỏi, cô vẫn chỉ lắc đầu, bảo rằng tạm thời phát hiện gì mới.
Phương Trấn Nhạc khẽ nghiêng đầu, cảm giác như Tiểu Mười Một đang giấu giếm điều gì đó.
“Sơ bộ đoán thời gian t.ử vong là 6 tiếng, thời gian cụ thể đợi về phòng giải phẫu đo nhiệt độ gan mới .” Hứa Quân Hào tiến hành kiểm tra sơ bộ t.h.i t.h.ể giải thích cho Phương Trấn Nhạc và Gia Di:
“Nạn nhân tự đến đây và chọn tư thế . Ông chủ động che vết thương vì khác thấy, còn đội mũ trùm đầu, chắc cũng cùng mục đích đó.”
“Nguyên nhân cái c.h.ế.t vẻ khá phức tạp.” Phương Trấn Nhạc tiếp lời.
“ .” Hứa Sir gật đầu. Bỗng một lọn tóc mái tuột khỏi mũ bảo hộ, rủ xuống bên mặt, thỉnh thoảng quẹt mắt khiến thấy vướng víu. Hai tay Hứa Quân Hào đều đang bận, đang đeo găng tay chạm t.h.i t.h.ể nên thể tự chỉnh tóc, liền sang bên cạnh.
Davis mới khám nghiệm hiện trường xong, tay cũng chạm thi thể, chỉ Mười Một là găng tay vẫn còn sạch sẽ, liền mở lời nhờ vả: “Phiền cô kẹp hộ cái tóc mái với, kẹp tóc ở túi bên trái của .”
Lông mày Gia Di nhướng lên, cô chần chừ một giây định lấy kẹp tóc trong túi Hứa Sir, nhưng một khác nhanh tay hơn một bước.
“Để .” Phương Trấn Nhạc khẽ lách chắn Gia Di, tiên phong thò tay túi Hứa Quân Hào lấy chiếc kẹp tóc . Anh cau mày, mặt hằm hằm trừng mắt Hứa Quân Hào, kẹp lọn tóc của đối phương lên mũ bảo hộ.
Tiếng kẹp tóc đóng "rắc" một cái ngay sát tai Hứa Quân Hào, chói tai vô cùng, cứ như thể ai đó đang nghiến răng kèn kẹt bên tai .
“...” Khóe miệng Hứa Quân Hào giật giật.
Một nhân vật như "Thập Phương Diêm La" Phương Sa triển mà chịu giúp vén tóc ... Lúc nãy khi nhờ vả, cố tình lờ Phương Sa triển đấy chứ. Thật là ngoài dự đoán. mà... cái khung cảnh đúng là...
Sau khi lời cảm ơn, Hứa Quân Hào tập trung làm việc, chỉ thầm nghĩ trong đầu: Có lẽ nên cắt tóc thôi.
Gia Di liếc Phương Trấn Nhạc, tình cờ chạm ánh mắt , cô liền vô thức mỉm . Phương Trấn Nhạc gật đầu, chẳng rõ là để đáp lời " gì" ý gì khác.
Sau khi kiểm tra sơ bộ xong, Hứa Quân Hào thẳng , vặn vẹo gân cốt mới vẫy tay gọi cấp . Vì t.h.i t.h.ể đang ở giai đoạn co cứng mạnh nhất nên thể cho hòm, đành cho túi xác khiêng .
Trở về sở cảnh sát, Hứa Quân Hào dẫn dắt đội ngũ tăng ca giải phẫu. Bên pháp chứng cũng chẳng khá hơn, Đại Quang Minh ca nhận lấy quần áo và vật chứng lấy từ móng tay nạn nhân bắt đầu quy trình xử lý vòng đầu tiên.
Các thám viên cũng về văn phòng để tổng hợp thông tin. Phương Trấn Nhạc ghi vài từ khóa lên bảng trắng:
1. Xe buýt chạy vòng tròn: "Hiện trường vứt xác" di động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-278-su-quan-tam-ky-la.html.]
2. Tự lên xe, che vết thương, đội mũ trùm che mặt: Chạy trốn lẩn tránh?
3. Danh tính nạn nhân là ai?
4. Đến từ ?
5. Định ?
6. Tại thương?
7. Hung thủ là ai?
8. Động cơ gây án? Nạn nhân điểm gì khuất tất ?
...
Lưu Gia Minh đợi Phương Trấn Nhạc xong liền lên tiếng : “Nạn nhân chừng là đ.á.n.h với bỏ chạy? Nếu tại ông báo cảnh sát, cũng bệnh viện? Biết chính ông là tay thì .”
“Ngày mai sẽ kiểm tra danh sách mất tích ở các đồn cảnh sát, xem tìm danh tính nạn nhân .” Gary chủ động nhận việc.
“Được.” Phương Trấn Nhạc gật đầu, sang Lưu Gia Minh: “Ngày mai Gia Minh cũng dựa dấu vân tay để tra kho dữ liệu của các đồn, đối chiếu xem xác định phận nạn nhân .”
“Rõ, Nhạc ca.” Lưu Gia Minh sảng khoái đáp.
“Ngày mai Mười Một theo sát báo cáo bên pháp y, Cửu Thúc chú ý báo cáo bên pháp chứng.” Phương Trấn Nhạc tiếp tục phân công.
“Yes, Sir.”
“Không vấn đề gì, Nhạc ca.”
Gia Di và Cửu Thúc lượt nhận lệnh.
Phương Trấn Nhạc đồng hồ, gần 3 giờ sáng: “Hôm nay giải tán tại đây thôi, kết quả xét nghiệm nhanh thế . Sáng mai 10 giờ mặt ở sở là .”
Nghe lệnh tan ca, lập tức thả lỏng bờ vai, hôm nay thực sự mệt rã rời. Vừa chuyển nhà, tiệc tùng, đêm còn tăng ca, đúng là vất vả hết mức.
“Cửu Thúc cứ tự về nhé, những khác để đưa.” Phương Trấn Nhạc vỗ tay, lùa đám "trẻ con" khỏi sở cảnh sát như lùa vịt, tống tất cả lên xe Jeep. Sau đó lượt thả từng xuống điểm dừng.
Khi xe, Gia Di cứ chằm chằm các biển báo bên ngoài cửa sổ, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.