…
Clara băng ghế, cây cổ thụ cong queo ngoài cửa sổ phòng tiếp dân của sở cảnh sát gió thổi lay động.
Dưới tiết trời se lạnh, dù là loại cây rụng lá, cũng trút bỏ màu xanh để khoác lên sắc cam, sắc đỏ.
Chờ đến gần 11 giờ, Clara mới cùng Dịch Gia Di lên chiếc xe buýt nhỏ, lắc lư về phía khu nhà tạm ở vịnh Triều.
“Cô chuẩn tâm lý , quan hệ giữa cha Triệu Mỹ Ni và cô tệ, chúng đến gặp họ, từ chối thẳng thừng.” Dịch Gia Di ở vị trí cạnh cửa sổ, kéo chặt chiếc áo khoác ca rô dày của , chuyện với Clara, khịt mũi.
“Tôi mà, madam, Mỹ Ni kể với , cha cô đoạn tuyệt quan hệ với cô .”
Gia Di gật đầu, trong bản khẩu cung của Clara mà Tam Phúc ghi quả thực đề cập đến những điều .
“Cô yên tâm , madam. Dù cha Mỹ Ni mở cửa, cũng sẽ gõ cho đến khi họ mở, thậm chí đá văng cả cửa . Tôi các cảnh sát các cô làm việc văn minh, thì sợ.” Clara vỗ mạnh n.g.ự.c mấy cái, vỗ đến mức n.g.ự.c rung lên, mới hào khí tiếp:
“Tôi nhất định sẽ khiến họ cùng cô về sở cảnh sát, đưa Mỹ Ni về, tuyệt đối làm khó madam .”
“Được thôi, cảm ơn cô.” Gia Di nhịn mà nhếch môi , tuy lúc lấy lời khai, nhiều trong Đại Lệ Viện Clara tính tình thất thường, nhưng lý do khiến những đó yêu hận cô , cuối cùng Gia Di cũng hiểu.
Trên cô gái một loại khí chất ngang tàng, giống như những đại tỷ trong phim Hồng Kông mà Gia Di xem hồi nhỏ.
Khi đến khu nhà tạm của nhà họ Triệu, gần trưa, hai một một con đường đất.
Lúc gõ cửa, Gia Di cũng chuẩn sẵn tâm lý, nhưng khi chuyện với Triệu, trong lòng vẫn cảm thấy buồn bã.
Mẹ Triệu mở cửa vẫn là gương mặt lạnh lùng đó, tin hung thủ sát hại Triệu Mỹ Ni bắt, bà chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
Gia Di bây giờ nhà thể đến nhận t.h.i t.h.ể của Triệu Mỹ Ni, Triệu dừng vài giây, dứt khoát :
“Chúng sớm đoạn tuyệt quan hệ với nó , xin cảnh sát cứ xử lý , đưa đến bệnh viện làm giải phẫu cũng , thiêu hủy cũng , cần thông báo cho chúng .”
Nói xong, đợi Dịch Gia Di và Clara phản ứng, Triệu liền đóng sầm cửa .
“Này!” Clara hồn định ngăn , suýt chút nữa kẹp tay.
Gia Di cánh cửa gỗ mặt, khẽ thở dài, đầu Clara với vẻ chờ đợi.
Thế nhưng hành động đá cửa gõ cửa mà Clara hề xảy , cô nàng mạnh mẽ lúc nãy đang che mặt, nức nở thành tiếng.
“…” Gia Di.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-263.html.]
Gia Di đang định an ủi Clara, thì cô gái quệt vội nước mắt bằng tay áo, đối mặt với cánh cửa gỗ và lớn tiếng :
“Trước khi c.h.ế.t Mỹ Ni mở một tiệm cá viên, hai ?
“Nó nó lời ba , là sai đường. nó chẳng làm gì cả, chỉ món cá viên mà hồi nhỏ dạy nó làm. Nó kể với , hồi nhỏ làm cá viên là ngon nhất, nó thể ăn một lúc 16 viên, còn nhiều hơn cả chị nó. Lần nào cũng ăn đến căng tròn cả bụng, còn đòi lòng , xoa bụng cho, xoa đến khi ợ liên tục…
“Mỹ Ni còn , mười mấy nhà hàng xóm ở ven vịnh đều làm cá viên, nhưng chỉ làm là ngon nhất. Bởi vì bí quyết riêng, chỉ dạy cho một nó.
“Nó dành dụm nhiều tiền, mở một tiệm cá viên nhỏ chắc chắn sẽ kiếm tiền. Đến lúc đó ba sẽ cảm thấy mất mặt nữa, cũng sẽ cho nó nhà.
“Nó kể với nhiều chuyện hồi nhỏ, Mỹ Ni thật sự nhớ ba .”
Clara nghẹn ngào, Gia Di bên cạnh cũng đỏ hoe mắt.
Trong lúc Clara ngừng lời, Gia Di như thấy tiếng nức nở từ bên trong cánh cửa, nhầm tiếng sóng biển và gió biển .
“Tôi sẽ cùng cảnh sát về sở, đưa Mỹ Ni hỏa táng. Sau đó sẽ đặt tro cốt ở cửa nhà hai , vứt giữ , tùy hai cho Mỹ Ni một cơ hội .” Clara lớn trong cửa, đầu lau khóe mắt, khẽ với Gia Di:
“Madam, chúng thôi.”
Gia Di chằm chằm cánh cửa gỗ đang đóng chặt, gật đầu.
…
…
Khi Gia Di giúp Clara tất thủ tục bàn giao t.h.i t.h.ể và trở về văn phòng, Phương Trấn Nhạc từ quầy lễ tân của sở cảnh sát lấy một kiện hàng chuyển phát nhanh về.
“Anh Nhạc, bưu kiện của ai ?” Lưu Gia Minh tò mò ngó đầu hỏi.
“Mẹ .” Phương Trấn Nhạc lâu về nhà, nhà ba bốn lượt thúc giục , đến chỗ ở của thì gặp , đành gửi đồ đến sở cảnh sát cho .
“Oa, gửi gì thế? Mở xem ?” Lưu Gia Minh tò mò.
“Gọi là vợ chứ.” Phương Trấn Nhạc liếc Lưu Gia Minh một cái, hạ bối phận của đối phương xuống một bậc.
“He he.” Lưu Gia Minh sờ mũi, lúc chịu thiệt, bảo gọi cha thì gọi nổi.
Phương Trấn Nhạc mở bưu kiện thì thấy một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, bên cạnh một mảnh giấy.
Lưu Gia Minh nghển cổ , Phương Trấn Nhạc ngăn cản, bèn to lên: “Cảm ơn cô cảnh sát cứu mạng con, đây là quà của ba chuẩn .”
“A, là quà cho Mười Một ?” Tam Phúc là cứu mạng Nhạc, chẳng là cảnh sát Dịch Gia Di nổ s.ú.n.g g.i.ế.c c.h.ế.t Diệp Vĩnh Càn trong vụ cướp tiệm vàng Bảo Vàng Bạc .