Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-02-21 06:55:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ả đàn bà độc ác họ Tần địch chính nghĩa, cúi đầu nhận tội, lóc t.h.ả.m thiết chẳng còn chút phong độ nào. Cô chỉ vô nhân tính sát hại bạn bè, còn âm mưu vu oan giá họa cho bạn cùng phòng, càng lừa gạt báo giới bôi nhọ nữ cảnh sát chính nghĩa Dịch Gia Di, lòng rắn rết, tội thể tha.

Gia Di cuộn tờ báo , chỉ liếc một cái nhạt, thản nhiên vứt nó sang một bên.

Cách đó vài cây , trong văn phòng tổng biên tập của tòa soạn hôm qua bài bôi nhọ Dịch Gia Di, hai vị chủ biên đang mặt tổng biên tập báo cáo doanh báo ngày hôm nay.

“Doanh tụt dốc phanh, bộ phận thị trường làm một cuộc khảo sát sơ bộ, rằng hôm qua chúng năng hàm hồ, bôi đen nữ cảnh sát thiện xạ, là báo lá cải vô lương, đều từ chối mua. Còn cũng là báo nhảm, mua làm gì, lãng phí thời gian.” Chủ biên râu kẽm vì nóng ruột nên lời cũng trau chuốt gì, thẳng .

Quả nhiên sắc mặt tổng biên tập trở nên khó coi.

Một vị chủ biên mặt trắng khác vội xen : “Hôm nay doanh cao nhất hình như là Thanh Cam Nhật Báo, phóng viên tên Nhiếp Uy Ngôn đó, dùng cả một chuyên mục để câu chuyện về cảnh sát Dịch.

“Tôi , gì mà từ nhỏ khắc khổ, thiếu thời mồ côi cha , lớn lên cùng trai và các em, thật vất vả.

“Tuy nghèo khó nhưng chí hướng cao xa. Dần dần trưởng thành thành khắc tinh của tội ác, sợ hãi hung thủ.

“Nhiếp Uy Ngôn từ lúc cảnh sát Dịch còn Tổ trọng án, lên xuống thăng trầm, quả thực là tâng bốc cô cảnh sát lên tận mây xanh, như nữ hiệp tiên nữ .

“Báo hôm nay bán hết trong nháy mắt, tòa soạn Thanh Cam tạm thời cho chạy thêm mấy máy in, in thêm 30% tung thị trường, cũng bán sạch. Nghe bên Thâm Thủy Bộ bán kinh khủng nhất, báo đưa đến sạp là chớp mắt hết sạch. Có xem câu chuyện về cảnh sát Dịch Gia Di, chạy mấy sạp báo đều mua , giày chạy mòn cả đế mà vẫn tay trở về, t.h.ả.m thật.

“Bây giờ Thanh Cam Nhật Báo tính đến việc một đặc san về cảnh sát, chuyên kể về sự tích của mấy vị thần thám hùng, câu chuyện về cảnh sát Dịch Gia Di hôm nay cũng sẽ đưa .”

“Phóng viên Nhiếp rõ ràng là chuẩn từ , chắc chắn là Khoa Quan hệ Công chúng của sở cảnh sát tuồn tin cho, nếu thể một bài chi tiết như nhanh thế chứ?” Tổng biên tập nhíu mày, đập bàn mắng :

“Bảo các chạy quan hệ với Khoa Quan hệ Công chúng nhiều , các đứa nào đứa nấy cái m.ô.n.g như treo chì, nhúc nhích nổi . Giờ thì ? Báo ế chỏng chơ ở sạp bán hết. Người còn dùng làm đồ tặng kèm, mua Thanh Cam Nhật Báo, tặng báo của chúng , mà dân còn thèm lấy. Các xem làm ? Hai ngày thế nào? Đưa tin vụ án, thể chỉ nghĩ đến việc câu view .

“Người là cứu tinh chính nghĩa phá án thần tốc, các thành kẻ mua danh chuộc tiếng.

“Cô cảnh sát Dịch , lên báo bao nhiêu ? Hả? Vừa chống lưng, tiếng . Sao các mắt mù như , cứ đ.â.m đầu chỗ xui xẻo của ?

“Không nhớ đầu tiên cô lên báo, gọi là gì ?

“Phúc tinh nữ cảnh!

“Giờ thì , các chọc phúc tinh nữ cảnh, bản biến thành cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-262.html.]

“Sao chổi! Xui xẻo mốc meo!”

Chỉ cái lợi mắt!

Đầu heo cả lũ!

Tổng biên tập càng mắng càng tức, như thể đuổi việc cả hai vị tướng tài của .

Hai vị chủ biên cúi đầu gằm mặt, dám thở mạnh.

Chỉ hối hận vì lời hung thủ, mua cái gọi là tin tức độc quyền của cô .

Hận!

Bạn từng khác xem thường ?

Có lẽ ai cũng từng những khoảnh khắc lu mờ, lẽ cần là xem thường, chỉ cần khác bạn mà , bạn cảm thấy cả thể xác và tinh thần tổn thương nặng nề.

Clara chính là một yếu đuối như , cô lúc nào cũng để ý đến ánh mắt của khác, nhạy cảm nóng nảy.

tính khí vượt xa giai cấp của , và những ham vượt xa tiền tiết kiệm của bản .

Một khi bước cảnh ‘làm thế thể kiếm nhiều tiền’, thì khó để thoát khỏi cái hố quen thuộc, chịu khổ, cơ hội tích lũy kỹ năng để đổi. Ngày qua ngày lặp , lẽ cứ thế mà đến cuối đời.

Họ gọi là những đáng thương đáng giận, dường như từng cơ hội lựa chọn, như thể chỉ là một giọt nước nhỏ bé nhất trong dòng chảy xã hội, vì còn chút giá trị lợi dụng, nên đẩy đưa .

Clara nghĩ rõ về vận mệnh của , cô cũng suy nghĩ về những điều đó. Trong đầu cô , sự tồn tại và những cảm xúc vi diệu đó lẽ là tất cả.

Sáng sớm hôm nay, cô nghĩ đến phận của , cũng cân nhắc đến lòng tự trọng mong manh của bản .

Vì đủ loại lý do, cô chọn trong tủ quần áo bộ đồ tươm tất nhất của , hở hang, chất liệu cũng , sạch sẽ mặc lên , nghiêm túc chải tóc.

Nghĩ đến nữ cảnh sát trai dịu dàng Dịch Gia Di, thấy mái tóc đuôi ngựa gọn gàng xinh của đối phương tờ báo cũ còn giữ trong nhà, cô cũng buộc mái tóc dài màu nâu đỏ của lên, để lộ một đoạn cổ trắng ngần.

Cảm thấy tươm tất, cô mới mang một đôi giày đế bằng khỏi nhà.

Thực vẫn nhận điện thoại của cảnh sát Dịch, cô chỉ lo lắng nếu ở nhà chờ điện thoại, chạy đến sở cảnh sát sẽ lãng phí nhiều thời gian. Chẳng bằng cứ đến thẳng sở cảnh sát chờ, cảnh sát Dịch bận xong việc khác, gặp nhà của Mỹ Ni, thì họ thể lập tức xuất phát từ sở cảnh sát, tiện lợi bao.

Loading...