“Đó chắc chắn là lúc chúng lơi lỏng nhất, nên chúng sẽ chọn thời điểm . Mọi ý kiến gì khác ?”
15 tên đàn em của Tom Trương tham gia hành động giả vờ trầm ngâm một lát lượt lên tiếng:
“Chúng em ý kiến, tất cả theo Tom.”
“OK.” Tom Trương dặn dò thêm vài câu, thấy đều đồng ý, mới vỗ tay : “Hôm nay uống rượu, gây chuyện thị phi. ăn cho thật ngon, lát nữa dẫn em ăn một bữa đồ Pháp để lấy tinh thần. Sau đó về ngủ một giấc thật đẫy, ngày mai chúng làm một vố lớn.”
Đám đàn em hô hố, A Cường dẫn khỏi phòng.
Vài phút , A Cường , đóng chặt cửa tới bên bàn. Thấy Tom Trương vẫn đang suy nghĩ, gã lo lắng hỏi: “Anh Tom còn lo chuyện gì ?”
“Cảnh sát im lặng tiếng quá. Mọi năm chúng định làm gì, chúng đều làm rùm beng lên, im lìm một cách lạ thường... Tôi cứ thấy bất an thế nào .” Tom Trương trầm ngâm một lát sang bảo: “Rạng sáng mai sẽ lên đỉnh Thái Bình trực tiếp tham gia nhiệm vụ. Sau khi sắp xếp cho bọn A Võ xong, theo chuẩn ở chân núi.”
“Chân núi?” A Cường thắc mắc.
“Tôi nắm một tin tuyệt mật, ngày mai vẻ là ngày Hồ Đức Hải đưa bức ‘Sĩ nữ lụa’ xuất cảng. Nếu nhiệm vụ rạng sáng thành công, chúng sẽ tiếp ứng ở chân núi, lấy bức họa là tẩu tán ngay lập tức. Nếu nhiệm vụ rạng sáng thất bại, chúng sẽ chuẩn bắt cóc Hồ Đức Hải ngay tại chân núi.” Tom Trương im lặng một hồi lâu tiếp: “Anh em chắc chắn sẽ khai , chúng vẫn còn trông chờ cứu ngoài. ba tên đại lục thì khó . Nếu nhiệm vụ thất bại, dù cảnh sát bằng chứng xác thực tham gia, nhưng thấy mặt núi, thể chúng sẽ nghi còn chiêu , nên việc bắt cóc ở chân núi...”
“Một khả năng là cảnh sát nghĩ nhiệm vụ của chúng thất bại, đó bắt đám đại lục và em thu quân.”
“Khả năng khác, chúng sẽ hộ tống Hồ Đức Hải đến hải quan.”
“ dù thế nào, nhiệm vụ rạng sáng mai, chắc chắn một bộ phận cảnh sát sẽ nảy sinh tâm lý lơi lỏng.”
“Khả năng lớn hơn là cảnh sát căn bản tốc độ phản ứng nhanh đến thế.”
“Chúng thể chúng đang âm mưu cướp bức họa, ngăn hành động rạng sáng mai của chúng . Ngay cả khi ngăn , cũng chắc tìm manh mối liên quan đến nhanh như ... Khoảng thời gian trống đủ để chúng hành động.”
“Cơ hội thành công vẫn lớn.”
Tom Trương hít sâu một , “Lặng lẽ tìm thêm 10 em nữa theo chúng phục kích chân núi, tuyệt đối bảo mật.”
Trong mắt , dù là 15 đó 10 chuẩn thêm , tất cả cũng chỉ là công cụ mà thôi.
Trong mắt, trong lòng chỉ món đồ đó và tiền sắp túi. Dù luôn miệng gọi “ em”, nhưng trong lời vẫn lộ rõ sự lạnh lùng tàn nhẫn đối với mạng sống của kẻ khác.
“Em , Tom.” A Cường gật đầu, xoay định bước ngoài.
“A Cường.” Tom Trương bỗng gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1152-ke-hoach-cua-cao-gia.html.]
A Cường ở cửa đầu , vẻ mặt nghiêm túc.
“Vụ mà thành công, sẽ chia cho riêng 3 triệu. Chúng cùng nước ngoài hưởng lạc một thời gian, về làm đại phú gia.” Vẻ mặt Tom Trương cực kỳ chân thành.
“Cảm ơn Tom.” A Cường , giơ nắm đ.ấ.m lên lắc mạnh một cái.
Tom Trương cũng làm động tác tương tự đáp .
Đợi A Cường khỏi, Tom Trương mới rút một điếu xì gà, châm lửa tới bên cửa sổ. Hắn nhắm mắt , một nữa hình dung bộ sự việc sắp tới, nỗ lực phân tích xem kẽ hở nào .
Một lúc lâu , mở mắt, mặt lộ nụ đắc thắng, đưa điếu xì gà lên môi.
Không !
Không kẽ hở, thật mỹ!
...
Đêm mùng 8, ba em Sóng ca giắt khẩu “đại hắc tinh” (súng K54) lưng, lặng lẽ lẻn lên núi Thái Bình.
Cùng lúc đó, của Tom Trương cũng lên núi từ phía bên , tiến về các vị trí sắp xếp bản đồ cho 15 tên .
Tom Trương bắt đầu tập hợp đoàn xe, trao đổi với 10 mới tập hợp, tìm kiếm vị trí ẩn nấp thích hợp nhất cho đoàn xe.
Còn tại biệt thự họ Hồ, chiếc hộp gỗ lớn màu đen vẫn im lìm, chứa đựng cả lịch sử và nghệ thuật, về những tranh chấp bên ngoài, cũng như chẳng mảy may quan tâm.
Đêm nay, ánh trăng mờ ảo đúng như Sóng ca dự đoán dựa dự báo thời tiết và âm lịch, đủ để che giấu bóng dáng của chúng khi tiếp cận biệt thự.
Dù chuẩn hành động lúc rạng sáng, chúng lẻn đến địa điểm mà Tom Trương và Sóng ca bàn bạc từ lúc nửa đêm, bắt đầu cuộc chờ đợi kiên nhẫn như loài báo săn.
...
Hơn 2 giờ sáng, Gia Di tỉnh dậy giấc ngủ ngắn và ca cho Tam Phúc ngủ.
Gia Di tới một ô cửa sổ nhỏ ở phía Đông biệt thự phía Tây, vươn vai một cái vị trí theo dõi của Tam Phúc, sang hỏi Gary: “Thế nào? Có mệt ?”
“Trụ nốt hôm nay thì vấn đề gì.” Gary gật đầu, “Chị Mười Một, đám Địch Sóng hung hãn như , lẽ chúng thực sự khả năng lấy một chọi mười ?”
Hồi chiều, kết quả điều tra từ phía đại lục về ba tên hung thủ , những thông tin chuyển về khiến ai nấy đều kinh ngạc.