Hơn nữa, rõ ràng Đông Sương còn ai ở, nhưng vẫn vệ sĩ tuần tra, bốn góc mái hiên cũng đều lắp camera giám sát. Trước đó nhà họ Hồ giải thích là để bảo vệ Hồ Thiên Nguyệt, nhưng giờ xem như !
Hồ Thiên Nguyệt còn kịp trả lời câu hỏi thứ nhất, Gia Di bồi thêm câu thứ ba:
“Thứ đang bảo vệ ở biệt thự Đông Sương rốt cuộc là cái gì?”
Hồ Thiên Nguyệt hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn sofa, đôi mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy khó xử Dịch Gia Di. Cô kinh ngạc và thán phục sự nhạy bén của đối phương, cảm thấy lúng túng và do dự.
Gia Di hề nhượng bộ, cô khóa chặt ánh mắt của Hồ Thiên Nguyệt, ánh sắc sảo và đầy quyết đoán.
Bí mật của nhà họ Hồ rốt cuộc là gì?
Cô nhất định câu trả lời!
Đêm khuya, tại biệt thự nhà họ Hồ.
Ông Hồ Đức Hải, Hồ phu nhân và Hồ Thiên Nguyệt cùng quanh chiếc bàn tròn, đối diện với Gia Di.
Ánh trăng hắt phòng, Gia Di ở một góc bàn với vẻ mặt lạnh lùng, hai tay đặt bàn.
Ánh mắt cô quét qua, ngay cả Hồ Đức Hải khi đối diện với cô cũng nảy sinh cảm giác tự nhiên như đang thẩm vấn.
“Ông Hồ, nếu ông trực tiếp yêu cầu Lãnh đạo 1 phái đến để bảo vệ an cho cô Hồ, thì ông nên cung cấp cho tất cả những thông tin ảnh hưởng đến sự an của cô . Việc ông che giấu thông tin như thể dẫn đến việc bố trí của cảnh sát sai lệch do thông tin đối xứng, cuối cùng thể ảnh hưởng chỉ đến an của cô Hồ, mà còn là an của tất cả chúng .” Giọng Gia Di vô cùng nghiêm túc. Cô gác vụ án mạng để đến đây, mỗi ngày nhốt cùng Hồ Thiên Nguyệt, dẫn theo một tiểu đội PTU canh giữ biệt thự Tây Sương, mà ngay cả điều cơ bản nhất là " " cũng hổng một mảng lớn. Cuối cùng nếu vì điểm mà nhiệm vụ thất bại...
Cái giá trả quá lớn, ai thể gánh nổi kết quả đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1144-buc-tranh-si-nu-lua.html.]
“Madam Dịch, chúng cố ý che giấu.” Hồ Đức Hải tự đuối lý, nhưng vẫn nhịn mà giải thích một chút. Ông tuyệt đối chủ động phạm sai lầm, nhưng chuyện đúng là ông sơ suất... “Chuyện ngay từ khi bắt đầu kế hoạch luôn đẩy mạnh một cách kín đáo. Chúng đều cho rằng càng ít thì các nhân tố bất lợi từ bên ngoài càng ít, khả năng thành công sẽ càng cao. Hơn nữa, tin báo của cảnh sát rằng vì Thiên Nguyệt mới từ London về, bên cạnh vệ sĩ ăn ý bảo vệ nên mới trở thành mục tiêu của bọn bắt cóc, thực sự ngờ mối đe dọa bắt cóc liên quan đến 'chuyện đó'.”
“Tin báo của cảnh sát dù Khoa Tình báo xác nhận là thật, nhưng đối với nhiều chi tiết bên trong vẫn thể tồn tại sai lệch. Tôi cần hiểu rõ bộ thông tin thì mới thể đưa phán đoán thiện nhất, hy vọng ông Hồ thể thấu hiểu.” Gia Di quanh một lượt, một hồi trầm tư, cô chân thành :
“Hiện tại trong căn phòng chỉ những trong cuộc là các vị và một , thể ký cam kết bảo mật thông tin ngay bây giờ. Hoặc nếu ông Hồ thấy chuyện quá hệ trọng, thể tin tưởng , thì xin ông hãy liên hệ với mà ông tin tưởng nhất trong cảnh đội, nhất định để đó nắm rõ bộ thông tin để đưa phán đoán chuẩn xác nhất. Bằng , e rằng sự đứt gãy thông tin sẽ ảnh hưởng đến quyết sách và phán đoán của chúng , hậu quả lẽ sẽ nghiêm trọng.”
Hồ Đức Hải cúi đầu im lặng suy nghĩ hồi lâu, sang vợ và con gái. Ông thở hắt một mới lên tiếng:
“Không cần Madam Dịch ký thỏa thuận bảo mật, cũng cần nhờ vả ai khác, tin cô.”
Nói xong, ông cầm ly sữa mặt lên uống một ngụm, trầm ngâm sắp xếp câu chữ.
Gia Di và kiên nhẫn chờ đợi. Đêm càng về khuya, gian xung quanh càng tĩnh lặng, thích hợp để thành thật giãi bày ngọn ngành.
Hồ Đức Hải dậy đến kệ sách lớn, rút một xấp ảnh từ một ngăn sách. Đi vòng qua chiếc bàn dài, ông đưa xấp ảnh cho Dịch Gia Di, lúc mới tiếp:
“Món đồ cổ trong ảnh mà Madam Dịch đang xem gọi là *'Sĩ Nữ Lụa'* (Tranh lụa vẽ các cung nữ). Đây là bức tranh vẽ lụa tơ tằm, cũng là bức tranh lụa đề tài tự sự sớm nhất của nước . Nó tái hiện cuộc sống chân thực nhất của phụ nữ chốn cung đình qua các bức chân dung. Đây là tác phẩm mở đầu cho lịch sử mỹ thuật nước . Thời điểm nó sáng tác còn sớm hơn thời kỳ Phục hưng vĩ đại hơn một ngàn năm. Picasso từng , nghệ thuật thực sự ở Trung Quốc.”
“Bức *'Sĩ Nữ Lụa'* sử dụng kỹ thuật vẽ 'tơ nhện', khiến họa tác điển nhã sống động. Nó chỉ miêu tả những câu chuyện nhỏ hào hùng thời đó, mà còn tái hiện đời sống thường nhật của các tầng lớp nhân vật, thậm chí là các điển tích triều đình... Nó chính là đại diện cho loại 'nghệ thuật thực sự' đó!”
“Nhiều năm , nó thất lạc nước ngoài. Những sở hữu nó trong thời gian ngắn chỉ coi nó như một công cụ để làm giàu, họ hiểu giá trị thực sự của nó.”
“Mấy tháng , nhà đấu giá Christie's ở London tung thông tin đấu giá báu vật ... Trong cuộc đấu giá kịch liệt cách đây vài tuần, đấu giá thành công.”
“Để đảm bảo an và tránh đêm dài lắm mộng, nó mang về ngay buổi đấu giá. Mấy ngày , đích Thiên Nguyệt cùng các vệ sĩ tín mang nó về.”