“Chào cô Hồ Thiên Nguyệt, là Dịch Gia Di, Đôn đốc Tổ Trọng Án. Trong thời gian tới, sẽ chịu trách nhiệm về sự an của cô.”
……
Hồ Thiên Nguyệt năm nay 25 tuổi, khi thành việc học ở nước ngoài, cô ở tu nghiệp thêm một thời gian. Đồng thời, cô cũng thực hiện các phân tích hệ thống về cơ cấu ngành nghề và tình hình kinh doanh tại Anh. Hiện tại, cô những ý tưởng riêng và quyết định về nước để hỗ trợ sản nghiệp gia đình, chuẩn làm một phen lớn.
Ban đầu, cô mấy mặn mà với Dịch Gia Di. Cô nghĩ rằng nếu cảnh sát nhận tin báo kẻ bắt cóc con cái nhà họ Hồ (đặc biệt là cô), thì cô chỉ cần trốn ở nhà một thời gian, sẵn tiện tiêu hóa kiến thức cũ và tìm hiểu phong tục địa phương ở Hương Giang. Đợi đến khi bọn bắt cóc nản lòng thì cô ngoài. Không ngờ khi cha bàn bạc, họ mời một gọi là "Nữ thần cảnh sát Hương Giang" đến để bảo vệ cô sát sườn.
Cảnh sát vốn làm công việc lùng sục, bắt giữ; so với những vệ sĩ chuyên nghiệp huấn luyện bài bản, kinh nghiệm bảo vệ mục tiêu và kiến thức chuyên môn thì chắc chắn là sự khác biệt.
vì cha đề nghị, Hồ Thiên Nguyệt cũng sẵn lòng phối hợp để họ yên tâm. Tuy nhiên, điều đó nghĩa là cô thực sự tin tưởng khâm phục Dịch Gia Di.
Vì , khi Dịch Gia Di chào hỏi lịch sự và bắt đầu hỏi về những kẻ thù tiềm năng và khi cô về nước, Hồ Thiên Nguyệt trả lời âm thầm quan sát đối phương.
Nghe cha cô hứa với cảnh đội rằng chỉ cần nhà họ Hồ bình an vô sự, ông sẽ quyên tặng một khoản tiền lớn, đồng thời tặng bao lì xì riêng cho Dịch Gia Di và những cảnh sát tham gia nhiệm vụ bảo vệ.
Hồ Thiên Nguyệt nghĩ, để nhận bao lì xì một cách danh chính ngôn thuận, chắc hẳn Dịch Gia Di sẽ cố gắng thể hiện mặt cô, chẳng hạn như bám sát rời, hoặc giả vờ làm việc nghiêm túc bằng cách hỏi dồn dập và đưa những sắp xếp thừa thãi.
Sau khi Dịch Gia Di hỏi xong mười mấy câu và cất sổ tay , Hồ Thiên Nguyệt khẽ chạm tách cà phê, bắt đầu đoán xem bước tiếp theo Dịch Gia Di sẽ làm gì.
Gia Di hề vây quanh cô. Cô dậy kiểm tra tình hình xung quanh, thấy các thành viên đội PTU đang làm việc nghiêm túc thì gật đầu với Hồ Thiên Nguyệt, đó trở tấm bảng trắng.
Hồ Thiên Nguyệt vẫn thong dong sofa chờ xem Dịch Gia Di "diễn kịch", ngờ đối phương bỏ mặc .
“Không cần chuẩn gì khác ?” Cô kinh ngạc hỏi.
Gia Di rút nắp bút lông đ.á.n.h dấu một tiếng *tạch*, đầu Hồ Thiên Nguyệt, chỉ để một câu: “Chỉ cần bố trí an ninh vấn đề, và cô trong tầm mắt của là . Hồ đại tiểu thư thể tự do trong phòng.”
Nói xong, cô bắt đầu xoẹt xoẹt lên bảng trắng:
【1. Hung thủ tổng cộng 3 tên;
2. Mục đích đến Hương Giang? (Chuyện lớn, trị giá hàng triệu bảng Anh);
3. Phác họa chân dung hung thủ;
4. Có tội phạm đang lẩn trốn từ Đại Lục ? (Có kinh nghiệm ?) Có thể xác nhận danh tính ba tên ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1137-anh-mat-sac-ben-cua-don-doc-dich.html.]
5. Có s.ú.n.g ?
6. Có địa đầu xà nào bắt liên lạc với chúng ?】
Gia Di chống cằm chằm chằm dòng thứ hai bảng, đôi mày nhíu chặt.
Liệu khả năng một đại gia nào đó ở Hương Giang thuê sát thủ? Người địa phương sẽ dễ lộ, nên họ mới lặn lội mời những tên "Tỉnh Cảng Kỳ Binh" hung hãn từ Đại Lục sang để làm việc ?
Một vụ làm ăn trị giá hàng triệu bảng Anh, tiền lớn như , nếu thực sự là thuê g.i.ế.c , thì mục tiêu chắc chắn là một nhân vật phận và địa vị cực kỳ hiển hách.
Nếu ba tên hung đồ đó thực sự thành công, hậu quả sẽ thể lường ...
Khoan , dùng đơn vị tính là bảng Anh... Chẳng lẽ mục tiêu là Anh?
Ở Hương Giang hiện tại, Anh địa vị cao và giàu nhiều, đều là những thể đụng ... Nếu bất kỳ ai trong họ xảy chuyện, cảnh đội sẽ gánh nổi trách nhiệm.
Sắc mặt Gia Di ngày càng trầm xuống, cô gần như chính suy đoán của làm cho kinh hãi.
Sau vài phút im lặng, ánh mắt cô dời lên dòng đầu tiên bảng: 【3 】.
3 ... 3 ...
Trong chớp mắt, một ký ức cũ bỗng hiện lên như tia chớp xanh vàng, Gia Di nắm bắt kịp thời.
Cô đột ngột đầu, đôi mắt sắc như lưỡi d.a.o phóng thẳng về phía Hồ Thiên Nguyệt đang sofa.
Hồ Thiên Nguyệt vốn cũng đang chằm chằm Dịch Gia Di, đoán xem cô đang gì bảng, đồng thời tò mò quan sát những biểu cảm đổi liên tục của cô. Cô đang phân tích khí chất lạnh lùng, uy nghiêm vốn hợp với tuổi tác nhưng cực kỳ hòa hợp Dịch Gia Di... Bỗng nhiên thẳng, Hồ Thiên Nguyệt sợ đến mức nín thở, vô thức ngay ngắn như học sinh giáo viên chằm chằm, biểu cảm trở nên ngoan ngoãn lạ thường.
Chuyện gì ? Tại cô bằng ánh mắt đó?
Hồ Thiên Nguyệt lo lắng nuốt nước miếng. Khi chiếc điện thoại "đại ca đại" trong túi quần Gia Di bỗng vang lên, cô giật thon thót.
Gia Di định gì đó nhưng thôi, cuối cùng cô chọn điện thoại .
Giọng của Đàm Tam Phúc vang lên từ đầu dây bên :
“Mười Một Tỷ, công tác khám nghiệm của bên Pháp chứng kết thúc. Họ thu thập nhiều dấu vân tay và dấu chân, tạm thời chỉ thể xác định hung thủ là ba . Tiếp theo chúng sẽ đối chiếu trong kho dữ liệu vân tay, kết quả sẽ báo cáo ngay.”