Dịch Gia Di cầm mấy bản lời khai và bức họa của Phàn David, hiên nhà, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một thật dài.
Trên chiếc xe cảnh sát về Tổ Trọng án Tây Cửu Long, cô tựa đầu ghế phụ và đ.á.n.h một giấc thật sâu những ngày dài căng thẳng.
Hai tiếng đồng hồ , bản tin buổi tối của TVB phát sóng đoạn phỏng vấn dân làng Hoàng Trúc. Một dân khẳng định chắc nịch phóng viên:
“Thằng Vệ 'lạn tử' đó ban đầu còn chối bay chối biến, chúng định tẩn cho nó một trận nhưng Thanh tra Dịch cho. lúc đó, một tia chớp xẹt qua bầu trời, Thanh tra Dịch chỉ cần tiến gần nó một chút thôi, thằng Vệ 'lạn tử' như chịu nổi chính khí toát từ cô , bỗng nhiên sợ đến mức tè quần, gào rằng cố ý phóng hỏa, t.h.ả.m thiết lắm...”
Một dân khác đính chính lời của , ông chỉ tay lên trời quả quyết:
“Không Thanh tra Dịch tiến gần làm nó sợ . Tôi tận mắt thấy Thanh tra Dịch ghé tai nó thổi một , thế là trời bỗng đ.á.n.h đùng một cái, thằng Vệ 'lạn tử' quỳ sụp xuống đất nhận tội, sợ đến mức vãi cả quần luôn.”
Trưởng làng Hoàng Trúc thì tỏ điềm tĩnh hơn, ông trịnh trọng tuyên bố:
“Chẳng Thanh tra Dịch tiến gần, cũng chẳng cô thổi tai nó mà nó mới khai . Rõ ràng là Thanh tra Dịch bước đến mặt nó, dùng lời lẽ đanh thép yêu cầu nó thật, dối. Lúc đó thằng Vệ 'lạn tử' mới quỳ rạp xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết xin tha mạng và nhận tội...”
Sau khi đưa về sở cảnh sát, Phàn David cuối cùng cũng dần bình tĩnh .
Tổ Trọng án khu Bắc Tân Giới cử giám sát tắm rửa, một bộ quần áo sạch sẽ mới đưa phòng thẩm vấn.
Khi ấn xuống ghế, vẫn thỉnh thoảng ngước đầu quanh quất, chằm chằm những vô định.
may mắn là khi cảnh sát thẩm vấn, phối hợp, hỏi gì đáp nấy, hề chút ý định phản kháng nào.
“Tôi... định rủ mấy thằng em ngoài làng cướp ngân hàng, đó trốn sang Đài Loan hưởng lạc... sợ mất mạng, nên mới đến đạo quán Bát Tiên xin quẻ...
Kết quả bốc quẻ hạ hạ, đạo sĩ sắp gặp đại nạn, lớn...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1087-su-that-phoi-bay.html.]
Tôi giải hạn đổi vận, nên... nên định xin một lá bùa bình an, chỉ 10 đô la Hồng Kông thôi. nghĩ chuyện sắp làm là chuyện đại sự, nạn chắc chắn nhỏ, một lá bùa đủ, nên... nên cúng một ngọn đèn trường minh. ... nhưng cái đó đắt quá, tiền.
Tôi đạo sĩ phát tâm thiện, tặng một ngọn đèn, nhưng họ đồng ý... Tôi... mới cãi với họ. Tôi bảo bao nhiêu chỗ trống, bao nhiêu ngọn đèn thắp sẵn đó, tặng một cái thì ? Chẳng đại sư cứu khổ cứu nạn , lúc cần giúp đỡ các giúp? Toàn... là lũ mũi trâu giả tạo...
Tôi... còn cầm trái cây bàn ném đạo sĩ, đó họ dùng chổi đuổi ngoài.
Về nhà, càng nghĩ càng tức, thấy cái thứ đó đúng là mê tín dị đoan, một lũ bắt nạt kẻ yếu, nên... nên trộm hai thùng xăng của nhà lão Ngưu mắt to bên cạnh.
Tôi thật sự ngờ sẽ thiêu c.h.ế.t tất cả bọn họ , cán bộ , thật đấy, ai mà ngờ lúc đó trời hanh khô thế, đạo quán của họ còn phơi bao nhiêu củi khô, lửa bén là cháy bùng lên ngay...”
“Dấu chân để đạo quán của ?” Hugo truy vấn.
“Phải... Tôi xem lửa cháy đến mức nào, nên ở xuống, ... ngờ thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc như , ... thật sự chịu nổi nên nôn mửa... Cán bộ , đó cứu hỏa, để xem náo nhiệt , thật lòng cứu hỏa mà. Hồi nhỏ nghịch lửa thật, nhưng vụ hỏa hoạn c.h.ế.t thế , thật sự vì tìm cảm giác khoái lạc , truyền thông đưa tin sai , các tin ... Tôi cũng hối hận lắm, cũng sợ lắm... Hu hu hu...” Phàn David dấu hiệu suy sụp tinh thần.
Hugo tạm dừng thẩm vấn, đợi Phàn David bình tĩnh mới tiếp tục.
Cảnh sát thu thập dấu vân tay, dấu chân, tóc và nước bọt để lấy DNA của Phàn David, đó yêu cầu ký tên biên bản đưa giam giữ chờ ngày tòa.
Sau khi Dịch Gia Di và cả đội về sở cảnh sát Du Ma Địa, cô báo cáo ngắn gọn với Hoàng Sir trở về văn phòng tiếp tục sắp xếp hồ sơ.
Tổ Trọng án khu Bắc Tân Giới gửi một bản lời khai sang Tây Cửu Long. Lưu Gia Minh cùng Tần Tiểu Lỗi cùng làm báo cáo tổng kết và kết thúc vụ án.
Trong lúc Gia Di đang đ.á.n.h báo cáo, Quách Sir bên Khoa Quan hệ Công chúng gõ cửa mang cho cô một ly táo đỏ, văn phòng cô một lát.
“Lão quan chủ tạo công ăn việc làm cho nhiều hộ gia đình trong các ngôi làng núi, thỉnh thoảng còn giúp họ chăm sóc già và trẻ nhỏ.” Gia Di chia sẻ với Quách Sir những thông tin cô thu thập khi rà soát các làng.
Nếu báo chí đưa tin về vụ án , những chi tiết đó lẽ sẽ mang chút ấm áp cho những dân đang bàng hoàng hoặc sợ hãi vì vụ hỏa hoạn tàn khốc.
“Tiếc thật, là cả.” Quách Sir tựa lưng ghế sofa trong văn phòng Thanh tra của tổ B——chiếc ghế từ thời Khâu Tố San—— ghi chép thở dài.