Triệu Lễ Uyển theo bóng lưng Triệu Nhị một lát, sang hỏi Dịch Gia Đống: “Anh Dịch, đặt chỗ ở một nhà hàng địa phương đặc sắc, chúng cùng nếm thử nhé?”
“À, chứ.” Dịch Gia Đống lập tức đồng ý, cũng đang tìm cơ hội để an ủi cô Triệu đây.
“Nếu cô Dịch rảnh, cũng cùng luôn nhé?” Triệu Lễ Uyển mời thêm.
“Tôi thì , hẹn họp với cảnh sát Tô và cảnh sát Mang.” Gia Di mỉm từ chối: “Cảm ơn cô Triệu chiêu đãi trai .”
“Đó là việc nên làm.” Triệu Lễ Uyển gật đầu, hỏi Triệu Lễ Cần: “Lễ Cần, em cùng ?”
“...” Triệu Lễ Cần sang . Bà Triệu Lâm thị từ bếp bưng đĩa trái cây rửa sạch, chuẩn lên lầu thăm Triệu lão . Thấy ánh mắt của con trai, bà từ chối: “Lễ Cần ở trường về, cứ để nó ở nhà bầu bạn với . Việc chiêu đãi khách quý đành phiền Lễ Uyển . Hy vọng Dịch phiền lòng.”
“Không , ạ.” Dịch Gia Đống hiền lành đáp.
Triệu Lễ Uyển gật đầu với Dịch Gia Đống, hai cùng bước khỏi biệt thự.
...
Chẳng mấy chốc, phòng khách chỉ còn Dịch Gia Di. Cô sofa, ngước về phía hành lang dẫn đến phòng của Triệu lão .
Triệu Lễ Cần và bà Triệu Lâm thị đang sóng đôi thì thầm to nhỏ. Trong bốn con của nhà họ Triệu, chỉ Tam thiếu gia Triệu Lễ Cần là con ruột của bà Triệu Lâm thị, những còn đều là con của vợ quá cố.
Hiện tại, các nghi phạm nữ về cơ bản loại trừ, trừ khi ai đó cấu kết với ngoài và thoát khỏi sự truy vết của cảnh sát. Vì , những khả nghi nhất lúc chỉ còn Nhị thiếu gia và Tam thiếu gia.
Xét về huyết thống, Tam thiếu gia cùng với c.h.ế.t, nên động cơ vẻ lớn hơn.
Thế nhưng Triệu Lễ Cần vẫn còn đang học, hề tham gia việc quản lý sản nghiệp gia đình. Để thể bước danh sách những thừa kế tiềm năng, ít nhất cũng đợi thêm vài năm nữa.
Theo logic về động cơ g.i.ế.c , việc chọn thời điểm dường như mấy liên quan đến Triệu Lễ Cần.
Ngược , Triệu Lễ Uyển ngoài 30 tuổi, bao năm qua màng yêu đương sở thích cá nhân, tâm ý cống hiến cho sản nghiệp gia đình. Cô lẽ là lo sợ nhất việc cuối cùng công sức của đổ sông đổ biển, nên khả năng là sốt ruột nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1046-du-cam-bat-an.html.]
Còn Nhị thiếu gia, bao năm qua nổi danh ăn chơi trác táng, những sản nghiệp quan trọng của gia đình đều đến lượt . Nếu quan hệ với Triệu Lễ Đức, một khi lão gia t.ử giao quyền cho cả, ngay cả tiền tiêu vặt của Nhị thiếu gia cũng nguy cơ cắt giảm... Chắc chắn cũng sẽ lo lắng.
Gia Di trầm tư xâu chuỗi các manh mối một hồi lâu, định bụng ngoài hít thở khí, sẵn tiện đợi Tô Chí Hùng và Mang Quý đưa chuyên gia Điền Hổ về sở gặp . Nào ngờ tiếng bước chân vang lên cầu thang, thấy Nhị thiếu gia, rời lúc nãy, đang trở xuống.
Anh dường như mới chải chuốt mái tóc ngắn. Khi tiến gần và xuống sofa đối diện Gia Di, một mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng mũi cô.
Gia Di khẽ nhíu mày, kịp đoán xem định giở trò gì thì Nhị thiếu gia vắt chân chữ ngũ, hỏi: “Cảnh sát Dịch , tối nay chắc ba sẽ xuống ăn cơm . Đầu bếp trong nhà chắc cũng chỉ làm mấy món qua loa gì, như thì thất lễ quá. Hay là để mời cô ăn món gì ngon ngon nhé? Ở Cao Hùng , nhà hàng nào đẳng cấp nhất, món nào ngon nhất, ai rành bằng .”
“...” Gia Di cạn lời.
Đây là chiêu mới khi màn gọi hồn thất bại ? Không lẽ định dùng "mỹ nam kế" để dò hỏi tiến độ điều tra đấy chứ?
“Không cần , cảm ơn Nhị thiếu gia. Tôi thực sự hẹn với cảnh sát Tô và cảnh sát Mang , tiện thất hứa.” Tô Chí Hùng hứa sẽ sắp xếp để bí mật đưa cô đến nhà xác xem thi thể.
Vả , cái mạch não của Nhị thiếu gia , chẳng lẽ thể dùng chiêu thức nào bình thường và chính quy hơn một chút ?
...
Một bước khỏi biệt thự, khi ngang qua sân vườn, Dịch Gia Di bỗng cảm thấy như kim châm lưng.
Cô đầu lên phía để tìm kiếm, và nhanh chóng bắt gặp tấm rèm cửa của một căn phòng tầng ba rung rinh — đó chính là phòng ngủ của vợ chồng Triệu Lễ Đức, cũng là căn phòng mà Tô Chí Hùng, Mang Quý và Điền Hổ mới khảo sát xong.
Cô mím môi chằm chằm đó một lúc, cho đến khi thấy tiếng gọi. Quay thấy Tô Chí Hùng đang ngoài cổng biệt thự, giơ cao tay vẫy cô.
Gia Di vội vàng thu cảm xúc, sải bước ngoài.
Ngồi xe của Tô Chí Hùng hướng về phía sở cảnh sát, qua cửa kính xe, Gia Di thấy xác một con vật bên lề đường. Mấy cô gái trẻ đang cố gắng dùng thùng giấy để liệm và chôn cất nó.
Hình ảnh cái c.h.ế.t lướt qua bất chợt khiến tim cô đập nhanh hơn một nhịp.
Gia Di dời tầm mắt sang những hàng cây xanh ven đường và những mầm cỏ đang nỗ lực vươn lên từ kẽ gạch, cố gắng xua cảm giác bất an đang bủa vây đường đến sở cảnh sát.
“Cảnh sát Dịch, lát nữa sở cô cứ theo , đừng gây tiếng động, cũng đừng dừng , chúng thật kín đáo, OK?” Đến bãi đỗ xe của sở cảnh sát, Tô Chí Hùng nhỏ giọng dặn dò khi xuống xe.