Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 1032: Gia tộc họ Triệu

Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:39:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch Gia Đống mỉm trò chuyện với vị lão , còn Gia Di thì im lặng quan sát trong phòng khách.

Ngoài một cô con gái và hai con trai của Triệu , trong phòng khách còn vợ kế của Triệu lão , cũng chính là của con trai út Triệu Lễ Cần —— bà Triệu Lâm thị.

Bên cạnh đó là vợ của quá cố Triệu Lễ Đức —— cô Triệu Vương Vũ Tình.

Trong căn phòng khách tráng lệ huy hoàng, mặc dù đều cố gắng nở nụ lịch sự để tiếp khách, nhưng vẫn giấu nổi bầu khí tang thương, u ám và sự gượng gạo, vi diệu đến kỳ lạ.

“Ngày mai cứ để Lễ Uyển đưa hai vị dạo quanh Cao Hùng một vòng, ngắm cảnh và mua sắm.” Triệu lão trò chuyện với khách một lúc lộ rõ vẻ mệt mỏi.

“Đa tạ.” Gia Di gật đầu. Khi bà Triệu Lâm thị đỡ Triệu lão dậy chuẩn cáo từ, Gia Di ngẩng đầu hỏi thẳng: “Triệu , cần hai chiếc bảng trắng và bộ tài liệu liên quan đến vụ án , nên tìm ai để lấy ạ?”

“...” Triệu mím môi, ánh mắt lướt qua gương mặt hai con trai và cô con gái, cuối cùng dừng ở quản gia già Nhã Bá, “Nhã Bá, cô Dịch cần gì, ông cứ cố gắng đáp ứng hết mức thể.”

“Vâng, thưa lão gia.” Nhã Bá gật đầu, cùng bà Triệu Lâm thị đưa Triệu lão lên lầu mới . Ngay đó, ông về phía Triệu Lễ Uyển như để xin ý kiến.

Triệu Lễ Uyển dậy, ánh mắt quét qua Dịch Gia Di và Dịch Gia Đống vài giây mới mở lời: “Đường xa vất vả, hai vị chắc cũng mệt , là nghỉ ngơi sớm . Chúng chuẩn phòng khách hướng sáng cho hai vị, Nhã Bá cho dọn dẹp kỹ lưỡng và phơi phóng chăn đệm, hy vọng hai vị sẽ thấy thoải mái.”

Nói xong, Triệu Lễ Uyển gật đầu với Nhã Bá, sang hai em trai và cô em dâu góa bụa Triệu Vương Vũ Tình: “Mọi cũng về ngủ .”

Trong khoảnh khắc lệnh đó, Triệu Lễ Uyển vốn trông ôn hòa bình thường bỗng lộ khí thế của một quản lý gia nghiệp nhiều năm, thái độ quyết đoán đó chỉ cần một ánh mắt là đủ để truyền đạt.

Triệu Lễ Hào dù chút khó chịu với thái độ của chị cả, nhưng vẫn miễn cưỡng lịch sự chào tạm biệt Dịch Gia Đống và Dịch Gia Di xoay rời một .

Triệu Lễ Cần thì khá ngoan ngoãn, gương mặt vẫn còn nét trẻ con, trông như một ấm lời.

Triệu Vương Vũ Tình từ lúc Triệu lão rời còn nụ , lúc Triệu Lễ Uyển xong, cô chỉ sang Dịch Gia Di một cái lẳng lặng rời .

Gia Di quan sát kỹ gương mặt và phản ứng của từng , ghi nhớ tất cả, đó mới theo chân Nhã Bá về phía phòng khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1032-gia-toc-ho-trieu.html.]

Khi rẽ qua cầu thang hành lang, Gia Di đầu một cái. Triệu Lễ Uyển vẫn ở phòng khách, ngước cổ theo họ. Đèn phòng khách tầng một tắt quá nửa, gương mặt Triệu Lễ Uyển nửa chìm trong bóng tối, nửa ánh đèn mờ ảo, ngũ quan đen tối, rõ cảm xúc.

“Cô Dịch, một bản lời khai của cảnh sát đều ở đây. Lát nữa sẽ mang qua cho cô. Tuy nhiên, những thứ đó đều là nhờ quan hệ cá nhân của lão gia mới lấy , xin cô chỉ trong biệt thự, tuyệt đối đừng mang ngoài, càng chụp ảnh đưa cho khác xem, chứ?” Nhã Bá cửa phòng Dịch Gia Di, khi rời dặn dò một cách vô cùng khách khí.

“OK.” Gia Di gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.

Sau khi phòng, Gia Di quăng hành lý sang một bên, dạo một vòng quanh phòng.

Căn phòng khách quả nhiên đúng như lời Triệu Lễ Uyển , thoáng đãng và hướng sáng, hơn nữa cạnh phòng ngủ còn một phòng làm việc nhỏ, giúp cô thể làm việc ngay trong phòng, sự sắp xếp thể coi là chu đáo.

đến bên cửa sổ, đẩy cửa , thở của biển cả và mùi vị của vạn vật đ.â.m chồi nảy lộc mùa xuân ùa .

Vị trí của căn biệt thự , xa thể thấy biển, cúi đầu là thấy sân vườn làm vườn nhà họ Triệu chăm sóc vô cùng tỉ mỉ. Đầu xuân là mùa trăm hoa chớm nở, sáng mai mở cửa sổ , những nụ hoa nặng trĩu bung nở rực rỡ.

Sau khi nhận mấy thùng tài liệu từ Nhã Bá, Gia Di tắm rửa, đó mặc đồ ngủ bắt đầu "bài tập về nhà" khi ngủ, ghi chép lên bảng trắng.

...

Cùng lúc đó, tại quầy bar nhỏ ở tầng hai biệt thự, Triệu Lễ Hào bước lấy rượu.

Thấy bà Triệu Lâm thị đang ở đó, dường như chẳng chút ngạc nhiên.

Tiến đến bên cạnh bà Triệu Lâm thị đang uống rượu ngắm cảnh ngoài cửa sổ, Triệu Lễ Hào xuống sát bên, giật lấy ly rượu của bà, chẳng chút kiêng dè mà ngửa cổ uống cạn.

Ngay đó, đưa trả ly cho bà, quẹt miệng phàn nàn:

“Mẹ kiếp, lão già mời về cái loại thần côn đó ? Cơm Hồng Kông ( nhà quê) , cửa chằm chằm con, thấy trai bao giờ chắc? Thật là mất mặt...”

“Là chị cả của con đề nghị đấy, là Nữ thần thám Hồng Kông, con cẩn thận một chút, đừng làm gì thất lễ.” Bà Triệu Lâm thị cầm một chiếc ly mới, cẩn thận lau miệng ly rót cho Triệu Lễ Hào một ly rượu mới.

“Dì Lâm gì mà bảo con cẩn thận? Dì nghi ngờ con đấy chứ?” Triệu Lễ Hào nhíu mày, cầm ly rượu lắc nhẹ, chỉ chằm chằm bà Triệu Lâm thị nhưng vẫn uống.

Loading...