Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 1030: Chuyến đi xa của anh cả

Cập nhật lúc: 2026-02-21 07:39:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh Dịch, cứ yên tâm thư giãn . Em làm phụ bếp cho hơn một năm , còn gì mà tin tưởng nữa?” Clara đảm nhận việc, cô liệt kê van vách quy trình làm việc và những điều cần lưu ý của quán Dễ Nhớ, phong thái vô cùng tháo vát và đáng tin cậy.

Lúc Dịch Gia Đống mới nở nụ nhẹ nhõm.

Gia Như đeo túi xách lên vai, khoác tay cả, hớn hở : “Đi thôi cả! Xe của chị cả đợi ở cửa , xuất phát thôi ——”

Bốn em cùng mua sắm. Sắp xa, còn đến nhà đại phú hào, chuẩn trang phục cho tươm tất mới .

Vì đặc thù công việc, Dịch Gia Đống lấy một bộ vest t.ử tế. Cả ngày chỉ mặc đồ mặc nhà thoải mái hoặc đồ thể thao, trông phần nhếch nhác.

Vốn tính cần kiệm, tủ quần áo của là những chiếc áo thun cũ mặc cho thoải mái, chỗ khuỷu tay cổ tay áo sờn rách còn dán thêm hai lớp vải để mặc tiếp. Bỗng nhiên bước những cửa hàng sang trọng, mua những bộ quần áo và giày da đắt tiền mà đây bao giờ dám nghĩ tới, mặt cứ giật giật vì xót tiền.

Vài chiếc áo sơ mi đủ màu, mấy chiếc quần tây kiểu dáng từ trẻ trung đến lịch sự, phối cùng một đôi giày da công sở và một đôi giày lười thoải mái.

Gia Di thậm chí còn giúp chọn 5 bộ đồ lót và 10 đôi tất phù hợp với giày da...

Thay đổi từ trong ngoài, chỉ trong chốc lát, tay Gia Như và Gia Tuấn xách đầy những túi lớn túi nhỏ —— hôm nay là "ngày báo hiếu" của các em dành cho cả.

Dù Dịch Gia Đống cứ chốc chốc đầu hỏi hai đứa nhỏ mệt , cần xách hộ , nhưng tuyệt nhiên thể lấy dù chỉ một cái túi từ tay chúng.

“Hôm nay là ngày chúng em chăm sóc cả, cần làm gì hết.” Gia Tuấn tuyên bố dõng dạc như một lớn thực thụ.

Dịch Gia Đống lắc đầu, Dịch Gia Di kéo một salon tóc cao cấp, cắt một kiểu tóc ngắn thời thượng nhất hiện nay.

Bước khỏi tiệm, Gia Di nhớ mua cà vạt, chọn 5 chiếc cà vạt với màu sắc và họa tiết khác để phối với các bộ đồ.

Khi cô nhân viên bán hàng giúp Dịch Gia Đống thắt cà vạt, cô lén gương mặt , liếc qua bộ trang phục đắt tiền , ngớt lời khen ngợi:

“Tiên sinh trông trai chẳng kém gì tài t.ử Trịnh Thiếu Thu ạ!”

Cô nhân viên giúp vuốt phẳng lớp vải vai áo vest, tán dương vóc dáng chuẩn của , khen là một "tịnh nam" (trai ) hiếm , khiến Dịch Gia Đống đỏ bừng cả mặt.

Thấy các em cứ chốc chốc trộm, càng thêm ngượng ngùng.

Sau khi sắm sửa xong đồ cho cả, Gia Di cũng mua thêm vài bộ đồ mới cho và các em. Bốn em đó cùng ăn một bữa thịnh soạn.

Gia đình vốn dĩ chẳng kiến thức gì về sự sang trọng năm nào, giờ đây trong nhà hàng cao cấp thể tự tin, thong dong gọi món và dùng bữa, còn lúng túng vì tay nào cầm dao, tay nào cầm nĩa nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1030-chuyen-di-xa-cua-anh-ca.html.]

Chỉ một vài thói quen cũ vẫn giữ : bốn vẫn chọn bốn loại đồ uống khác đổi cho uống thử, để chỉ trong một bữa ăn mà nếm cả bốn hương vị mới —— thật là thú vị.

Nhà hàng phục vụ kem tráng miệng, Gia Như và Gia Tuấn chạy chọn vị thích.

Gia Di cạnh cả, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay , mỉm :

“Anh cả, đây vì ba đứa em mà vất vả nhiều , hy sinh bao nhiêu chuyện. Bây giờ em trưởng thành, thể gánh vác cùng , cũng nên nghĩ cho bản một chút, chơi nhiều hơn, vui vẻ tận hưởng cuộc sống của chính .”

Gia Tuấn và Gia Như mỗi đứa bưng một bát kem đầy ắp bàn thì thấy cả đang lén dùng khăn giấy lau khóe mắt.

Hình như... cả .

Gia Di xuyên tới đây hơn hai năm, đây là đầu tiên cô nghỉ dài ngày và xa như .

Nhạc ca và các đồng nghiệp ở quán Dễ Nhớ đều đến sân bay tiễn đưa. Đây chỉ là đầu tiên Dịch Gia Đống máy bay, mà còn là đầu tiên nhiều ở quán Dễ Nhớ đặt chân đến sân bay.

Ngoại trừ Đậu Hũ T.ử vì công việc mà từng máy bay, thậm chí nước ngoài, Man Ngưu từng theo đại ca sang Đài Loan, những còn đều từng máy bay bao giờ.

A Hương xoa đầu Gia Tuấn trấn an: “Đợi em lớn thêm chút nữa, sẽ nhiều cơ hội máy bay khắp thế giới chơi.”, nhưng thực chất trong lòng cô cũng đầy khao khát về một tương lai như thế.

Phương Trấn Nhạc nhận vé máy bay từ tay quản lý của Triệu , tìm đến nhóm Dịch Gia Đống, đưa vé cho Gia Di đ.á.n.h giá cả Dịch trong bộ thường phục.

Cởi bỏ tạp dề và mũ đầu bếp, mặc bộ vest lịch lãm, cả Dịch...

“Đẹp trai quá.” Phương Trấn Nhạc chân thành khen ngợi.

“Tất nhiên , gen nhà em mà.” Gia Tuấn gật đầu đắc ý, “Sau em lớn lên cũng sẽ trai như cho xem.”

...

Nhà họ Triệu đặt vé hạng thương gia cho Dịch Gia Đống và Dịch Gia Di. Dù ngoài ba mươi nhưng đây là đầu máy bay, còn là hạng thương gia, Dịch Gia Đống khỏi phấn khích.

Rõ ràng là cũng thấy tò mò, nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh.

Nhận tách cà phê từ nhân viên phòng chờ hạng thương gia, lịch sự lời cảm ơn nhấm nháp một cách tinh tế.

Sau khi vẻ thưởng thức vài ngụm, đợi nhân viên rời , mới bĩu môi, đặt tách cà phê xuống bàn, sang nhỏ với em gái:

Loading...