A Huy xe gặm bánh mì mềm, nghiêm túc kể với Từ Đạt:
“Thằng Mân còn hẹn với con, nếu đẩy bụi cỏ mà cảnh sát Dịch Gia Di, tụi con sẽ đầu bỏ chạy, nhất là mỗi đứa một ngả.”
Từ Đạt xoa đầu A Huy, vỗ vai A Mân, dành lời khen ngợi lớn cho sự thông minh và dũng cảm của hai đứa trẻ.
Trong quá trình điều tra của Phi Hổ Đội, họ tìm thấy điều tra viên Ada, thuộc cấp của Từ Đạt bên khoa Tình báo, thương. Mặc dù đ.â.m một nhát, nhưng may mắn trúng chỗ hiểm, lập tức truyền m.á.u và nhanh hồi phục ý thức.
Bên , khi Gia Di mượn xe cảnh sát, vợ chồng Lê Phú Hào và vợ chồng Triệu Thanh tin vội vã đến. Hai nước mắt lưng tròng lao về phía hai đứa trẻ, tiếng “mommy”, “bảo bối” gọi ngớt, lẫn trong tiếng nức nở và thút thít.
Hai cha cố nén cảm xúc, để mất bình tĩnh, lịch sự cảm ơn tất cả cảnh sát tham gia chiến dịch .
Lê Phú Hào thấy Dịch Gia Di bên xe cảnh sát, hai bước tiến lên, một tay giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng, siết mạnh, vẻ mặt cố nén sự kích động.
Một quý ông khéo léo đến mấy cũng lúc lúng túng, ông thu tay , đối mặt với Dịch Gia Di vẻ câu nệ.
“Đa tạ cô, Madam Dịch.” Lê Phú Hào hai mắt nóng bỏng, nàng suông, họ thực sự dốc hết sức, và thực sự cứu bọn trẻ.
“Là việc chúng nên làm.” Gia Di gật đầu, thấy Dylan cũng từ bộ chỉ huy vội vã đến, đang bước xuống từ một chiếc xe lớn, liền vẫy tay về phía Dylan.
Sau khi Dylan đến, lập tức tiếp nhận công việc xã giao với Lê Phú Hào.
Nào ngờ Dịch Gia Di xe cảnh sát, Lê Phú Hào bỗng nhiên trở chiếc siêu xe của , lôi một chiếc vali da, định nhét tay Dịch Gia Di.
Lúc đến, ông còn lo lắng sẽ biến cố, nên cẩn thận mang theo 2 triệu đô la Hồng Kông rút đó.
Gia Di ngơ ngác nhận lấy chiếc vali da, mới sực tỉnh đó là gì, vội vàng từ chối.
Lê Phú Hào nhất quyết đưa, còn Dịch Gia Di lái siêu xe của ông đến bệnh viện thăm hỏi Phương Trấn Nhạc, cuối cùng thậm chí đề nghị làm tài xế riêng cho Dịch Gia Di, chở nàng cùng bệnh viện thăm hỏi Phương Trấn Nhạc.
“Tôi quen với viện trưởng, sẽ xem bệnh viện sắp xếp phòng bệnh nhất cho Phương Sir .” Lê Phú Hào với vẻ đặc biệt nhiệt tình.
Gia Di chút khó xử, sang cầu cứu Dylan, Dylan lúc mới tiến lên khuyên can Lê Phú Hào, một tràng về nguyên tắc của cảnh sát. Gia Di nhân cơ hội nhét chiếc vali da tay Dylan, một bước lên xe, đạp ga phóng như bay.
Trên đường, Gia Di lướt qua xe của khoa Pháp chứng, bộ Pháp y và xe của cấp sự.
Gần đến bệnh viện, bộ đàm nội truyền đến tin vui:
“Khoa Pháp chứng phát hiện t.h.i t.h.ể thứ ba, lưng về phía khoang thuyền, trúng đạn ở lưng, hạ gục trong lúc bỏ chạy.”
Chờ đèn đỏ, trong đầu Gia Di hiện cảnh tượng thể xảy lúc đó:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-1021-loi-cam-on-va-nu-hon-giua-dem.html.]
Phương Trấn Nhạc thấy còn một tên bỏ chạy, đẩy cửa sổ , nổ s.ú.n.g hạ gục , mới kiệt sức dựa đuôi thuyền.
……
……
Phương Trấn Nhạc sắp xếp ở phòng bệnh VIP nhất của bệnh viện, vì đội cảnh sát đối xử quá , mà vì bệnh viện 20% vốn đầu tư của nhà họ Phương.
Bác sĩ tỉ mỉ kiểm tra cho Phương Trấn Nhạc, vì mặc áo chống đạn, mặc dù n.g.ự.c và lưng nhiều vết bầm tím do lực va đập của đạn, nhưng đều nghiêm trọng.
Vết đạn trúng đùi là do xuyên qua ván gỗ mới trúng, vết thương cũng quá nghiêm trọng, cánh tay trái và cẳng chân đều đạn lạc sượt qua, mảnh đạn lấy hết.
Sở dĩ mặt là máu, chỉ vì do mảnh sứ, mảnh gỗ trong khoang thuyền cào xước, đều chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, khi lành sẽ để sẹo làm mất vẻ ngoài.
Sau phẫu thuật ngoại khoa, bác sĩ kê t.h.u.ố.c giảm đau cho Phương Trấn Nhạc, dặn ngủ một giấc thật ngon để hồi phục sức khỏe.
Gia Di bên giường bệnh, vẫn luôn cho đến khi tỉnh .
Rạng sáng, Phương Trấn Nhạc mở mắt, mới thấy Gia Di đang nắm tay bên cạnh.
Anh định chống tay dậy, Gia Di đè hai vai xuống, cúi hôn lên môi .
Trong phòng bệnh bật đèn, ánh đèn đường tắt ngoài cửa sổ hắt , chiếu lên gương mặt Gia Di vẻ dịu dàng.
Nàng nhắm mắt, hôn , dùng má cọ cọ , động tác đều tràn đầy sự quyến luyến.
Trong lồng n.g.ự.c bỗng nhiên trở nên nóng bỏng, ôm nàng một cái, nhưng cánh tay thương khiến giống như một đứa bé bất tiện.
Anh chỉ đành nâng một tay vỗ nhẹ lưng nàng, nghiêng mặt hôn lên má nàng, đôi má mềm mại và mát lạnh.
Anh dịch sang một bên, để nàng xuống ngủ một giấc, hồi sức.
Nào ngờ cẩn thận kỹ mới phát hiện, nàng vẫn mặc bộ quần áo từ hôm qua, “Từ bãi cát đến đây, em ở bên đến tận bây giờ ?”
Gia Di khẽ “Ừm”, gật đầu.
“Không vết thương nghiêm trọng gì, dưỡng một chút sẽ khỏi thôi.” Phương Trấn Nhạc mở miệng trấn an nàng.
“Ừm.” Gia Di nắm tay , cúi đầu mân mê, “Trong khoang thuyền sợ ?” Giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Phương Trấn Nhạc bật vì trêu, nhăn nhó cố gắng dậy, ngón tay đang nàng mân mê nắm lấy ngón trỏ của nàng. Anh nàng, rung chuông gọi y tá xin dụng cụ và t.h.u.ố.c men xử lý vết thương ngoài, từ chối đề nghị của y tá giúp , tự dùng khăn ấm lau vết bẩn và m.á.u mặt, tay nàng, sát cồn i-ốt lên vết trầy xước má nàng, cũng do mảnh gỗ trong khoang thuyền gây .