Vân Giảo: “Huyệt đạo dùng phết, đúng là thể ngả đầu là ngủ luôn.”
Mọi : “...”
Kiểm tra một chút xác định Tôn Tiền chỉ là ngủ , liền quan tâm đến nữa. Ngủ ngon đấy, ngủ cảm giác khí thuyền đều trong lành hơn vài phần. Đột nhiên, Tôn giáo sư ồ lên một tiếng. Ông về phía xa, vẻ mặt dần trở nên ngưng trọng.
“Không đúng, bình thường.”
Lâm phó đoàn trưởng lập tức tỉnh táo : “Sao Tôn giáo sư?”
“Mọi bên xem, là thể thấy xa .”
Mọi theo hướng ông chỉ: “ thật, cảm giác khí bên trong lành quá.”
“Chạy thêm một đoạn nữa xem .” Lúc , họ thuyền chạy hơn sáu tiếng đồng hồ . May mà mang đủ dầu, nếu dầu diesel đốt hết, làm về cũng là một vấn đề.
“Giáo sư, là mây tầng cao.” Nữ học viên khác bên cạnh Tôn giáo sư chỉ những đám mây tầng tầng lớp lớp, hình dáng giống như lông chim ở phía xa, giọng đều mang theo chút run rẩy.
Tôn giáo sư hít sâu một : “Mau về, bảo dân ven biển đều sơ tán , quả thực bão sắp hình thành ở bên , hơn nữa xem còn nhỏ .”
Lâm phó đoàn trưởng , lập tức bảo đồng chí lái thuyền đầu trở về. Lúc về đến nơi là mười hai giờ đêm, Lâm phó đoàn trưởng đưa Vân Giảo về , lúc mới dẫn Tôn giáo sư chạy về quân khu. Xác định tin tức, liền bận rộn hẳn lên.
Vân Giảo về đến nhà, phát hiện nhà vẫn đang bận rộn. A cha và Chú út vẫn về.
“A gia, đang làm gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-518-xac-nhan-bao-lon.html.]
“Giảo Giảo về , chúng đang gia cố chuồng heo một chút. Còn cả chuồng gà các thứ đều gia cố, nếu cuốn thì xót c.h.ế.t mất.”
Khoảng một giờ sáng, đám Vân Lâm Hải mới về, về tu ừng ực nước. “Thuyền đ.á.n.h cá đều lái cảng tránh bão hết , bắt đầu từ ngày mai thôn chúng sẽ ai biển đ.á.n.h cá nữa. Nhà của chúng thì sợ bão, chỉ là cửa sổ các thứ dùng ván gỗ đóng đinh gia cố một chút, một sống ở những ngôi nhà cũ rời . Thanh Phong đạo trưởng tính toán cho chúng , cơn bão lớn. Những nhà nào nguy hiểm thể chuyển đến miếu trong thôn.”
Bây giờ miếu trong thôn, từ đường của họ đều khá vững chắc, đều dùng vật liệu thật giá thật, bão đến cũng thành vấn đề. Cho dù đến hai nơi đó, còn hang động tránh nạn núi thể . Đây là kinh nghiệm sinh tồn truyền từ đời sang đời khác của tổ tiên họ ở đây. Nhà cửa thời xưa chắc chắn như bây giờ, vùng ven biển cứ cách vài năm bão lớn, đến lúc đó hang động chính là nơi tránh nạn nhất. Hang động tránh nạn trong núi của họ còn là do tổ tiên đào đấy, to và sâu, thể chứa ít . Chỉ là sống tập thể trong hang động, mùi vị đó chắc chắn dễ ngửi.
Họ còn kể cho Vân Giảo chuyện ban ngày đến miếu trong thôn. Vốn dĩ dân làng bão lớn sắp đến còn tin, nhưng thôn trưởng dẫn họ lên thần miếu núi đích hỏi Ma Tổ. Kết quả cuối cùng đương nhiên là . Thế là hôm nay đều đem thuyền đỗ cảng tránh bão . Hai em Vân Lâm Hải giúp thôn trưởng, bí thư thôn duy trì trật tự, cho nên mới về muộn như .
“Mau ngủ , ngày mai còn nhiều việc bận đấy.” Giục Vân Giảo ngủ xong, họ cũng dọn dẹp qua loa chìm giấc ngủ.
Khoảng tám giờ sáng hôm tỉnh dậy, quả nhiên cả thôn đều bận rộn hẳn lên. Khắp nơi đều thể thấy tiếng gà vịt ch.ó sủa. Có lùa gia cầm, heo lên hang động tránh nạn núi. Con bây giờ nơi tránh nạn hơn , hang động thể dọn trống để nhốt những gia cầm .
Đến trưa thì chính quyền cử đến thôn họ thông báo. Người đến thông báo ngờ rằng, trong thôn cơ bản thu dọn xong xuôi cả . Ngay cả chỗ ngủ đất lúc tránh nạn cũng trải sẵn. Đợi đồng chí đến thông báo rời , trong thôn bắt đầu bàn tán xôn xao.
“May mà thôn trưởng, còn Ma Tổ nữa, ngờ thật sự sắp bão lớn đến.”
“Mọi , tin tức là Giảo Giảo cho đám Vân Lâm Hải đấy.”
“Cái gì? Thật giả , Giảo Giảo còn thể dự báo bão ?”
“Sao thể, đám Tiểu Ngũ đều , Giảo Giảo là do rùa biển lớn biển đưa đến, chừng con bé chính là con gái của Long Vương gia xuống chỗ chúng độ kiếp đấy.”
“Ây da, như thì đúng thật, những bản lĩnh đó của Giảo Giảo giống bình thường thể .”
Tình hình của các thôn khác cần Vân Giảo tuổi còn nhỏ lo lắng, khi xác định sẽ siêu bão, quân khu và chính quyền đều bận rộn hẳn lên. Bây giờ nhà cửa ở nhiều làng chài ven biển đều coi là chắc chắn cho lắm, chuyển dân đến nơi an . Hơn nữa theo quan sát của đám Tôn giáo sư, tối mai cơn bão đó sẽ ập đến. việc chuyển dân tránh nạn là chuyện dễ dàng, nhiều mang theo đồ đạc, gia cầm trong nhà. Có còn quá đáng hơn, nồi niêu xoong chảo cũng mang theo, điều làm tăng thêm ít khối lượng công việc cho chính quyền.
Nhà Vân Giảo thì ở ngay tại nhà . Căn nhà ngói gạch xanh của họ vẫn thể chống đỡ , cửa sổ đều ván gỗ đóng đinh c.h.ế.t cứng.