Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 505: Chuyến Đi Xa Đầu Tiên Của Tiểu Mỹ Nhân Ngư]

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:02:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ là Giảo Giảo , con bé so với những đứa trẻ khác, thể bay một bước.”

đó là biển cả mà.”

Vân lão gia t.ử chậm rãi : “Giảo Giảo vốn dĩ thuộc về biển cả.”

Từ lúc Giảo Giảo một rời khỏi họ xuống biển, ban đầu chỉ là thời gian ngắn, đến là một ngày.

Hai ông bà già rõ ràng, ngày sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Sáng sớm hôm Vân Giảo dậy, bữa sáng trong nhà thịnh soạn lạ thường.

Cá con chiên giòn, trứng hấp cầu gai to một chậu, gạch cầu gai cực nhiều, còn bánh bao nhân gạch cua…

“Giảo Giảo , con nhiều ngày như thế, sẽ ăn những món ngon nóng hổi .”

Vân Giảo cũng tiếc nuối lắm chứ.

mà, cô bé vẫn kiên định quyết tâm .

“Vậy con về ăn tiếp.”

Thẩm Vân Liên thất vọng, đến cả đồ ăn ngon cũng thể khiến Giảo Giảo đổi quyết tâm .

“Ăn nhiều chút, nhất định chú ý an đấy nhé.”

Cả buổi sáng, Vân Giảo nhét đồ ăn miệng, A và thím bọn họ dặn dò đủ điều.

“A , cái váy may xong cho con ạ?”

Trước đó Vân Giảo cuối cùng cũng hạ quyết tâm dùng một cây vải màu xanh lam để may váy.

Kiểu dáng còn là do cô bé chọn đấy.

“May xong .”

Thuộc kiểu đơn giản nhưng mang theo chút tinh nghịch.

Vải nhẹ, Vân Giảo mặc lên cứ như là làn da của chính .

Đẹp.

Dưới chân còn làm hai cái vật trang trí giống như đuôi cá.

Tuy vướng víu, nhưng cô bé thích mà.

Cô bé nhớ cái đuôi to của lắm .

“Vải thần kỳ thật đấy, may quần áo kiểu gì cũng .”

“Giảo Giảo nhà giờ trông cứ như tiểu tiên nữ nhỉ.”

Trong lòng Vân Giảo sướng rên, *cô bé lúc nào cũng xinh thế mà lị*.

“Con đây nha.”

Tiểu tiên nữ mang theo mấy cái túi lưới và bao tải, lập tức trở nên thô kệch vài phần.

“Đi , về sớm nhé.”

Vân Giảo cũng nỡ.

Mọi tiễn cô bé bờ biển, vẫy tay tạm biệt họ, cô bé nhảy xuống biển biến mất.

*Cô bé sẽ về sớm thôi!*

Sau khi hội họp với Hổ kình, Vân Giảo giao đồ đạc mang theo cho Hổ kình.

Cô bé nhẹ nhàng xinh cơ.

Mấy con Hổ kình đều tò mò sán gần, * bạn nhỏ hôm nay trông khác. Hôm nay trông quá, còn đuôi giống bọn nó nữa.*

Vân Giảo bơi lội vốn dĩ do ảnh hưởng của cơ thể Giao nhân kiếp , hai chân khép bơi y như đuôi cá.

Giờ trông càng giống một chú cá siêu xinh .

Tốc độ bơi của Vân Giảo trong biển ngang ngửa với Hổ kình, sức bền cũng kém.

Đói thì tùy tiện bắt chút gì đó ăn.

Buổi tối, ngủ cùng Hổ kình ngay trong biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-505-chuyen-di-xa-dau-tien-cua-tieu-my-nhan-ngu.html.]

Đây là đầu tiên cô bé ngủ trong biển lớn, dường như về kiếp .

Cảm giác an mà biển cả mang cho cô bé là vô song, nơi đây giống như một ngôi nhà khác của cô bé .

Bọn Hổ kình ham chơi, bơi một lúc đuổi theo những thứ khác trong biển để chơi đùa.

Vân Giảo tức tối kéo bọn nó về tiếp tục lên đường.

Đến giờ cơm còn cùng bọn nó vây bắt đàn cá.

Trong lúc đó thấy tàu luân chuyển biển, là loại tàu đ.á.n.h cá viễn dương cỡ lớn.

Hình như là viễn dương trở về.

Cô bé chỉ thoáng qua, giục Hổ kình rời .

tàu thấy bóng dáng thoáng qua của cô bé, lập tức trố mắt kinh ngạc.

“Vừa nãy, hình như thấy mỹ nhân ngư.”

kỹ , thì chẳng thấy gì cả.

Chỉ lờ mờ thấy bóng dáng Hổ kình.

Đồng bạn bên cạnh lời gã thì ha hả.

“Tôi bảo lão Hồ, ông uống rượu say quá đấy, còn mỹ nhân ngư nữa chứ ha ha ha…”

Người chuyện cũng cảm thấy, *gã uống rượu say quá , làm thể thứ như chứ.*

“Đến ?”

Con Hổ kình bảo cô bé chính là chỗ .

Vân Giảo xuống , đáy biển nơi sâu thấy đáy, con mặc những thiết lặn mà Tôn Diệu Đồng đưa đó cũng thể lặn xuống nơi sâu thế .

Trong biển chìm bóng tối.

Hơn nữa càng xuống sâu nhiệt độ càng thấp.

Mắt của Vân Giảo dù ở trong môi trường như cũng chịu ảnh hưởng quá lớn.

Phía chếch đằng bỗng xuất hiện một vật giống như bóng đèn, sáng.

Vân Giảo rõ ràng, thứ đó mọc trán một con cá.

Mà con cá đó, đúng là thật sự.

*Chậc chậc… dù tối đến mức thấy gì, mày cũng thể tùy tiện mọc thế chứ.*

Xấu đến mức Vân Giảo cũng cảm thấy đau mắt, vội vàng bơi về hướng khác.

Lại tiếp tục bơi xuống một đoạn nữa, Vân Giảo thấy một khe nứt đáy biển.

Rất lớn, và dài đến mức thấy điểm cuối.

Trong môi trường như , khe nứt sâu thấy đáy mang cho một cảm giác sợ hãi rợn tóc gáy.

Con đối với những thứ đều mang theo nỗi sợ hãi nhất định.

Vân Giảo tính là thường.

Cô bé cũng định chui trong khe nứt , mà tìm kiếm xung quanh một lát, cuối cùng cũng tìm thấy con tàu mà Hổ kình .

Đó là một con tàu đắm lớn.

Hơn nữa là tàu vỏ sắt.

So với tàu gỗ, kết cấu của tàu vỏ sắt định hơn, cũng chịu sự ăn mòn của nước biển hơn.

Cũng vì thế, con tàu đắm mà Vân Giảo thấy lúc tuy rách nát, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Hơn nữa, loại tàu vỏ sắt cũng đại biểu cho việc, thời đại của nó cách hiện tại quá xa xôi.

Vân Giảo khẽ đung đưa hai chân, đến gần con tàu đắm khổng lồ.

Vừa đến đây, thấy ít xương trắng.

Có bộ xương trắng bên còn mặc quần áo.

[

Loading...