Giao nhân quả thực thể dệt Giao sa, nhưng dùng nước biển, mà là sử dụng nhiều loại vật liệu quý hiếm đáy biển. Còn việc nhuộm màu là dựa một loại ngọc trai đặc biệt. Loại vải sờ cảm giác giống Giao sa, nhưng giống. Giống như… phiên bản cấp thấp của Giao sa ?
“Giảo Giảo mà đến Giao sa ?” Lần đến lượt Mộc lão kinh ngạc.
Vân Giảo úp mở: “Vâng ạ, con quên mất là ở cuốn sách nào .”
Mộc lão cũng nghi ngờ, chỉ cảm thán: “Truyền thuyết kể rằng Giao nhân khấp lệ thành châu, còn thể dệt Giao sa. Đừng nữa, tấm vải trông đúng là cái thần thái của Giao sa thật.”
Vân Giảo mở to mắt, lẽ thế giới cũng Giao nhân ?! Cô bé vội hỏi: “Ông nội Mộc, thật sự Giao nhân ạ?”
Mộc lão trầm ngâm: “Cái thì rõ, đó chỉ là sinh vật trong truyền thuyết thôi. vẫn luôn nghĩ, truyền thuyết thì chẳng lẽ thật? Chỉ là so với lịch sử chúng thì chúng còn xa xưa hơn, lúc đó thế giới vật gì để ghi chép , ai dám khẳng định là chứ?”
Vân Giảo như điều suy nghĩ. Mộc lão xua xua tay: “Ta nên về , mấy thứ các đừng để bất kỳ ai khác , hãy tìm đáng tin cậy đến xem.”
Vân Lâm Hải và gật đầu lia lịa: “Được, ạ.” Phải dặn dò kỹ mấy đứa con trai trong nhà mới .
Cuối cùng, mấy tấm vải đặt trở chiếc hộp làm bằng gỗ lim, cùng với chiếc hộp chuyển đến phòng của Vân Giảo. Tối hôm đó, Vân Giảo ngủ mà vẫn còn trăn trở về chuyện Giao nhân mà ông nội Mộc kể.
Ngày hôm , Vân Giảo bảo cha đưa cô bé đến chỗ ông nội Cổ. Cổ lão là thu mua đồ cổ, đối với những món đồ vàng đó tự nhiên cũng chút hiểu . Vân Giảo cũng giấu ông, ngoại trừ chuyện tàu đắm , còn những thứ từ đến cô bé đều kể rõ ràng.
Cổ lão tiếp xúc với ngành lâu năm, đối với chuyện thấy nhiều thành quen: “Cháu đưa rời khỏi đáy biển lạnh lẽo để an táng đất vàng, thì những thứ tính là điềm gở.”
Cổ lão cầm kính lúp xem xét kỹ những món đồ vàng đó: “Gia công đều tinh xảo, giá trị của những viên đá quý cũng hề thấp. Nghe ý của cháu là dùng tiền đổi từ những thứ để tu sửa miếu thờ và từ đường trong thôn đúng ?”
Vân Giảo gật đầu. Cổ lão xoa đầu cô bé: “Tốt, đúng là một đứa trẻ ngoan. Không ngờ một đứa trẻ đến năm tuổi khí độ lớn như .” Trong mắt ông thoáng hiện vẻ tiếc nuối, đứa bé là đồ của chứ.
Nói đến đồ , Cổ lão liền nhớ đến chuyện nha đầu hứa đó là sẽ tìm cho một đồ . Thôi, cứ xử lý những thứ tính . Những thứ thể chỉ tính theo giá vàng hiện tại, đây dù cũng là đồ cổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-430-giao-sa-va-loi-hua-do-de.html.]
Cuối cùng, khi đ.á.n.h giá kỹ lưỡng, Cổ lão đưa một con cho Vân Giảo: “Những thứ thu, thể trả cho cháu sáu vạn tệ.”
Mắt Vân Giảo sáng rực lên: “Con tin ông nội Cổ ạ!” Số tiền , đừng dùng để tu sửa miếu thờ và từ đường, dù xây mới mở rộng thêm cũng dư dả.
“ mà nha đầu ,” Cổ lão đột nhiên tỏ vẻ vui, “Cháu đúng là một tiểu lừa đảo mà.”
Vân Giảo chớp chớp mắt, cô bé thành tiểu lừa đảo , cô bé ngoan lắm mà!
“Hừ, cháu chẳng tìm cho lão già một đồ ? Sao hả, đến bây giờ chúng quen lâu như mà đồ của vẫn thấy bóng dáng ?”
Vân Giảo sực nhớ , nha đầu nhỏ chút chột gãi gãi ngón tay: “Vậy... ông nội Cổ, ông cũng gặp mấy trai của con , ông trúng ai ạ?” Trước đó các còn bận học, quả thật cô bé quên bẵng mất.
“Thì là mấy trai của cháu .” Cổ lão vuốt chòm râu bạc cằm. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh mấy em nhà họ Vân, tính cách mỗi một vẻ nhưng đều dạy dỗ , và đặc biệt là cực kỳ yêu thương Vân Giảo.
Mấy đứa lớn thì thôi, mấy đứa nhỏ thì lão Ngũ tính cách quá hoạt bát, là yên . Anh Bảy của Vân Giảo thì trông vẻ tinh ranh, cháu trai ông xem Hổ kình còn lén lút làm ăn, là thể giúp chụp ảnh với cá voi nữa chứ. Thằng nhóc đó chắc chắn thể tĩnh tâm làm công việc phục chế đồ cổ. Hai đứa còn thì thời gian tiếp xúc quá ngắn nên gì.
“Hôm khác gọi Tiểu Bát và Tiểu Cửu của cháu đến đây xem thử.”
Vân Giảo gật đầu, nhưng vẫn quên dặn dò: “Ông nội Cổ, nếu các của con thì ông miễn cưỡng nhé.”
Cổ lão tức giận thổi râu trợn mắt. Hiếm thật, bao nhiêu bái ông làm sư mà ông còn chẳng thèm, mà đến chỗ tiểu gia hỏa , cô bé chỉ quan tâm đến suy nghĩ của các .
“Biết , , ! Lão già hiện nhiều tiền mặt như , chuẩn xong thì ngày mốt các đến lấy là .” Đã là tiền để dùng việc chung, tự nhiên tiền mặt là thích hợp nhất.
Vân Giảo lè lưỡi: “Vậy con về đây ạ ông nội Cổ, con mang đồ ăn ngon đến cho ông.”
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt, Vân Giảo mang hải sản ngâm tương ở nhà chia cho . Từ sư phụ, sư sư tỷ, đến thầy giáo, ông nội Cổ và cả nhà bác Vương. Những nguyên liệu đều là đồ mà Vân Giảo đặc biệt xuống biển bắt về. Hải sản ngâm tương do Thẩm Vân Liên làm thì hương vị khỏi bàn, ai ăn qua cũng đều nhớ mãi quên.
“Ông nội Cổ ơi, con dẫn hai trai tới đây!” Xách cái hộp lớn đựng hải sản ngâm tương, đôi chân ngắn của Vân Giảo bước thoăn thoắt, chạy tót trong tiệm.