Lưu Hồng bắt giữ hoảng loạn la hét.
“Đại Lực, Đại Lực mau cứu em với, em thực sự quen Lưu Ngõa nào cả, liên quan đến em !”
mặc cho cô giãy giụa thế nào cuối cùng vẫn giải . Vương Đại Lực thì đuổi theo, nhưng dân thường đối mặt với công an vẫn sợ hãi.
“Anh… sẽ nghĩ cách.”
“Nghĩ cách gì chứ, nếu cô vô tội thì bên đồng chí công an thẩm vấn xong tự nhiên sẽ thả thôi.” Mẹ Vương trực tiếp tát một cái đứa con trai cả. Lúc tâm trạng bà cực kỳ sảng khoái.
Lưu Hồng cuối cùng giải , trong thôn còn dò hỏi xem chuyện gì, Vương liền qua loa đáp. “Cảnh sát bắt , cô phạm tội gì chúng cũng , đợi bên công an điều tra rõ ràng chúng sẽ hỏi.”
Đợi những hóng hớt đều rời hết, Vương mới sầm mặt , tát một cái mặt đứa con trai cả đang ôm mặt .
“Khóc , vì một đàn bà như thế mà , mày còn chút tiền đồ nào hả!”
“Mẹ, cô là của hai đứa trẻ, con…”
“Anh xem những thứ .” Vương Mai đưa những bức ảnh cho : “Hai đứa trẻ con trai , em với mà tin!”
Vương Đại Lực cầm những bức ảnh, khi rõ nội dung đó sắc mặt trở nên xanh mét.
“Bức là ảnh của Lưu Ngõa, kỹ xem, hai đứa trẻ đó với Lưu Ngõa là giống như đúc, thì cũng giống đến ba bốn phần, em hai đứa nó chẳng giống chút nào mà. Lưu Hồng cô cấu kết với tên Lưu Ngõa tìm kẻ đổ vỏ cho con trai chúng đấy, lúc Lưu Hồng làm góa phụ danh tiếng chẳng trong sạch gì, trong lòng tự rõ. Chỉ trách ngu ngốc, cố chấp cho rằng đứa bé trong bụng cô là của , vì thế mà còn phụ bạc Lan Hoa, sinh cái đồ ngu ngốc não như chứ! Nếu những bức ảnh đều tin, bên đồn công an luôn tin chứ, Lưu Hồng bắt, chính là vì cô chỉ quan hệ với Lưu Ngõa, mà còn quan hệ với mấy kẻ phạm pháp nữa.”
Vương Đại Lực cả như sét đánh. Mẹ Vương xong cũng chẳng buồn đứa con trai ngu ngốc của nữa, thở dài : “Con gái, Giảo Giảo chúng về thôi.”
Nói đến nước , làm như bà những gì cần cũng , nếu đứa con trai cả vẫn tiếp tục u mê tỉnh ngộ như , thì nó chịu khổ cũng là đáng đời. Vân Giảo chủ động chạy chậm tới nắm lấy tay bà cụ.
“Bà dì, buồn.”
Tâm trạng Vương trong nháy mắt hơn một chút, đứa nhỏ ngoan ngoãn thế chứ.
“Được, bà dì buồn, Giảo Giảo ăn gì, bà dì về nhà làm cho cháu nhé.”
“Muốn ăn trứng hấp ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-377-qua-bao-den-roi.html.]
Họ rời khỏi nhà Vương Đại Lực, khi về đến nhà cũ Vương nhanh nhẹn hấp trứng cho Vân Giảo.
“Mẹ, chuyện bên nhà cả đừng quản nữa, cứ để tự hối hận .”
Mẹ Vương gật đầu: “Không quản nữa.” Bà buông bỏ , dù cũng chỉ mỗi đứa con trai .
Chuyện của Lưu Hồng ở thôn Vương Gia chắc chắn sẽ bàn tán lâu. Tối hôm đó nhóm Vân Giảo liền về nhà. Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà vẫn luôn theo dõi tình hình bên phía Lưu Ngõa, bên đồn công an moi thông tin của những kẻ khác từ Triệu Kiến Quốc, chuẩn bắt .
Lưu Hồng tuy trực tiếp tham gia , nhưng những việc Lưu Ngõa và đồng bọn làm cô chút ít, kết án tội bao che, tù một hai năm. Bên phía cả của Vương Mai, cuối cùng cũng ly hôn với Lưu Hồng, hai đứa trẻ đó cũng Vương Đại Lực dò hỏi địa chỉ nhà Lưu Ngõa, đưa hai đứa trẻ đến đó.
Lúc Vương Mai nhận tin tức từ nhà đẻ vẫn đang vá lưới, liền hừ lạnh. “Cứ đợi đấy, còn lúc trai hối hận, dù vì một đàn bà như thế mà đuổi chị dâu Lan Hoa .”
Vương Bằng Phi một bên ăn xoài ngấu nghiến . Cậu cũng ngờ, mới ngoài một chuyến, lúc về nhà đổi chóng mặt. Người chị dâu cả đáng ghét đó bắt , hai đứa trẻ của cả. Cậu cũng xem bộ dạng hiện tại của cả, quả thực là suy sụp đến mức thể suy sụp hơn. Chậc chậc… theo thấy thì đều là đáng đời.
xem , đúng là vấn đề của cả mới sinh con.
“Giảo Giảo, còn ăn nữa ?” Đây là xoài hôm nay họ hái núi, quả khá to, chỉ là hạt cũng đặc biệt to, còn nhiều xơ.
“Mắc răng .” Vân Giảo cảm thấy xơ xoài giắt trong kẽ răng, thoải mái chút nào. Xơ hạt quả nhiều quá!
“A, há miệng xem nào.” Vương Bằng Phi dùng tăm giúp cô bé lấy hết xơ trong kẽ răng . Răng của chính cũng mắc.
“Nếu sữa bò thì , sữa bò sẽ làm cho cháu một món ngon. Chúng thái thịt xoài thành hạt lựu hoặc nghiền nhuyễn, cho sữa bò , cho thêm chút đá viên nữa, ăn thì sảng khoái .”
Vân Giảo mà mắt sáng rực lên.
“Sữa bò ạ!” Cô bé giơ bàn tay nhỏ lên, trong nhà đúng là sữa bò, còn mua hẳn một hộp to nữa cơ.
“ đá ạ.”
“Chị, là nhà thiếu tiền thì mua một cái tủ lạnh , cất đồ, làm đá, trời nóng thế làm chút đá viên, hoặc tự làm chút kem mút gì đó ăn thì sảng khoái mấy. Còn thể bán nữa!”
Vân Tiểu Thất mặt mũi lấm lem, chui từ kích động một câu như . “Bán kem mút, kiếm tiền!”
Vương Bằng Phi xoa xoa đầu Vân Tiểu Thất: “Không hổ là cháu trai , cái đầu nảy nhanh thật đấy.”