Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 368: Nấm Mối Ngon Lành Và Phát Hiện Kinh Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:50:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đợi các con lớn lên .”

Cô ngược cảm thấy mồm mép lợi hại là chuyện gì, mồm mép lợi hại chút ít bắt nạt.

Tuy dễ là chua ngoa cay nghiệt, nhưng những mồm mép lợi hại chẳng dễ là vô dụng, nhu nhược , chẳng lẽ đó là từ ho gì chắc?

Trong nhà gùi nhiều lắm, Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu quá thấp hai liền gùi.

Lúc lên dốc, Vân Giảo còn xổm trong gùi thím út cõng lên.

Vân Giảo xổm trong gùi đông ngó tây, cô bé mắt tinh, thoáng cái thấy một đám cỏ lợn thể cắt .

“Bên , bên thím út, con còn thấy nấm nữa.”

Môi trường ở đây, đặc biệt là trong rừng núi thích hợp cho nấm phát triển.

Vương Mai theo hướng cô bé chỉ, quả nhiên là thật.

Thế là cô đặt Vân Giảo xuống bắt đầu cắt cỏ lợn.

Mấy đứa lớn hơn như Vân Tiểu Ngũ cũng làm cùng.

Vương Mai cho hai đứa nhỏ Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu cầm dao, nên chúng chỉ thể bên cạnh.

“Muội qua đây.”

Vân Tiểu Cửu gọi Vân Giảo, bứt một loại dây leo mảnh, ướm lên đầu Vân Giảo làm một chiếc vòng hoa.

Lúc bé làm vòng hoa, Vân Giảo chạy hái những bông hoa dại thích.

Màu vàng, màu trắng, màu tím, màu đỏ.

Cô bé cắm đầy cả vòng hoa, trông ơi là .

Vân Giảo hài lòng gật đầu, cúi đầu xuống gọi Chín đội lên đầu cho , điệu đà ôm lấy khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh hỏi .

Vân Tiểu Cửu cách tạo giá trị tinh thần, gật đầu, giơ ngón tay cái lên.

“Đẹp, lắm, ai bằng Giảo Giảo.”

“Anh Chín cũng là bạn nam trai nhất mà Giảo Giảo từng gặp.”

Cô bé khen chân thành.

thì Chín của cô bé cũng ưa , thừa hưởng hết ưu điểm của bố , chỉ kém cô bé một chút xíu thôi.

“Làm cho ca ca một chiếc mũ vòng hoa nữa.”

Thế là hai đứa nhỏ bận rộn.

Không lâu , đầu Vân Tiểu Cửu cũng thêm một chiếc mũ vòng hoa nhỏ.

Sau đó, hai đứa nhỏ làm mũ vòng hoa xinh cho mấy trai, cả thím út cũng một cái, cả nhà là đôi cặp.

Hết việc để làm, Vân Giảo chống hai tay lên cằm ngẩn một lúc.

“Ca ca, chúng tìm nấm .”

*Cứ thím út và các cắt cỏ lợn chán quá.*

Vân Tiểu Cửu vui vẻ đồng ý.

Sau đó hai em dắt tay , chào Vương Mai một tiếng tìm nấm.

“Đây , đây , ở đây một cây to quá.”

Vân Giảo dùng cành cây nhỏ bới đất, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Anh Chín, cái nấm mối ?”

Thân màu trắng và mũ nấm màu xám trắng, quan trọng nhất là còn mùi thơm nữa.

“Ừm, cái ngon lắm.”

Nấm mối trông nhô lên cao, nhưng đất còn một đoạn dài.

“Sâu quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-368-nam-moi-ngon-lanh-va-phat-hien-kinh-hoang.html.]

Vân Giảo men theo nấm trắng đào xuống, đào đến mức khuôn mặt nhỏ nhăn tít .

Sau khi lấy , cô bé dùng cánh tay nhỏ của ướm thử.

“Oa… dài bằng tay con luôn!”

Vân Tiểu Cửu cũng sáng mắt lên: “Tìm tiếp .”

Vân Giảo mũi thính, nấm mối mùi thơm đặc trưng, khi ghi nhớ mùi , cô bé nhanh chóng tìm thấy những cây khác.

Hơn nữa vận may cực , cô bé phát hiện một bờ tường đất từng cụm nấm mọc san sát .

Có cây mũ nứt , cây mới nhú lên một cái đầu nhỏ.

Hai đứa bỏ sót cây nào, dù lớn nhỏ.

Hái nấm là một việc dễ gây nghiện, đợi đến khi Vương Mai dẫn những đứa trẻ khác đến tìm, thì phát hiện nấm mối mà chúng đào chất thành một đống, lượng khá lớn.

“Đào nhiều thế ?!”

Cô kinh ngạc vô cùng, chỗ gần nửa gùi , đủ ăn ba bốn bữa.

“Bên vẫn còn.”

Vân Giảo khẽ khịt mũi, chỉ về một hướng.

Bên đó trong ruộng ngô .

Nấm mối ngon, mang bán giá cũng rẻ.

“Đi, thím đào cùng các con.”

Đặt gùi cỏ lợn đầy ngọn sang một bên, Vương Mai xắn tay áo lên, hăng hái cùng mấy đứa nhỏ đào nấm mối.

Có chiếc mũi gian lận của Vân Giảo, chẳng mấy chốc họ tìm ít.

“Ư… hôi quá.”

Đột nhiên một mùi hôi thối của xác c.h.ế.t phân hủy truyền đến, suýt nữa làm Vân Giảo đang ngửi mùi trong khí hun cho ngất .

“Cái gì ?”

Vân Giảo bịt mũi, tính tò mò trỗi dậy, cô bé do dự vài giây vẫn nhịn tới.

Sau đó phát hiện một con rắn lớn c.h.ế.t.

Thân rắn phân hủy và giòi.

“Con rắn to thế , c.h.ế.t ?”

Vương Mai và Vân Tiểu Ngũ cũng tới, con rắn to bằng bắp tay trẻ con.

Chắc do g.i.ế.c, dù nếu phát hiện con rắn lớn như bản lĩnh g.i.ế.c c.h.ế.t nó, thì việc đầu tiên chắc chắn là mang về nhà ăn thịt chứ để nó thối rữa.

“Đi thôi, thôi, mùi khó ngửi quá.”

Vân Giảo một tay bịt mũi, tay chỉ lên cái cây cách đó xa.

“Thím út, một bộ da rắn lớn quá.”

Vương Mai theo, phát hiện đúng là , một bộ da rắn lớn như thế, chắc là của con rắn c.h.ế.t lột .

“Để con xem.”

Vân Tiểu Ngũ hăng hái giơ tay: “Con , con , con trèo cây giỏi lắm.”

Da rắn cũng là một vị thuốc, bộ da rắn đó trông to nguyên vẹn, Vân Giảo mang về cho sư phụ.

*Tiếc cho con rắn lớn , mật rắn còn hơn nữa.*

Vân Giảo gốc cây Năm trèo lên, đột nhiên tai cô bé nhạy bén thấy tiếng sột soạt, như thứ gì đó đang bò mặt đất.

Vương Mai và mấy trai của cô bé thấy.

Cô bé đầu về phía phát âm thanh.

Trên cây, giọng kinh hãi của Vân Tiểu Ngũ vang lên.

Loading...