Tần Tương hài lòng: “ , gửi cho em một ít mấy món trang sức nhỏ, tất và đồ lót nhé, cứ gửi mấy loại đắt tiền .”
Dặn dò Mễ Hồng Quân xong, Tần Tương cúp điện thoại, cúi đầu lấy một điện thoại khác trong sổ gọi tới: “Ông chủ Long ạ?”
“Ai ?” Long Ngọc Cường nhận .
Tần Tương khẽ: “Ông chủ Long đúng là quý nhân quên. Em từng lấy hàng ở sạp của , lúc đó xin điện thoại, còn cả chuyện bắt trộm nữa.”
Cô nhắc , Long Ngọc Cường liền nhớ : “Tôi nhớ , là cô gái xinh đó , chuyện gì bà chủ?”
“Tìm đương nhiên là để nhập hàng . Anh chọn cho em 500 món trang sức , phối hợp cho thỏa, tính tiền xong em sẽ chuyển khoản cho , gửi bưu điện qua cho em.”
Tần Tương trò chuyện với Long Ngọc Cường một lúc, xin tài khoản mới cúp máy.
“Mở cửa hàng cũng dễ dàng gì.”
Tần Dương vô cùng đồng tình với điều .
Tự mở cửa hàng khác hẳn với việc họp chợ bán rong. Khi họp chợ, mua quần áo của họ đa phần là các bà các thím, lớn tuổi chiếm đa , nhưng đợt hàng họ nhập về chủ yếu nhắm đến khách hàng trẻ tuổi. Hơn nữa còn trang trí, dọn dẹp cửa hàng và nhiều việc khác, việc nào cũng lo.
Tần Dương khỏi thầm may mắn vì nghỉ việc để theo phụ giúp Tần Tương, nếu để một Tần Tương bận rộn thì sẽ mệt đến mức nào.
Mệt thì , an cũng đảm bảo.
Quần áo đều để trong tiệm, Tần Dương yên tâm, mặc kệ Tần Tương khuyên can, trực tiếp đến tiệm ngủ.
Trong tiệm tuy lắp giường nhưng chăn đệm vẫn .
Tần Tương nghĩ một lát với Tần Dương: “Anh ba, ngày mai xem mua thêm một bộ chăn đệm mới , chúng đều dọn lên tầng hai ở. Căn nhà ở huyện cứ giữ , thỉnh thoảng còn về ở.”
“Được.” Tần Dương Tần Tương bây giờ thiếu chút tiền , nên cô dặn gì cũng đồng ý.
Người mệt mỏi nên ngủ cũng say, Tần Tương gần như ngủ một mạch đến hừng đông.
Khi đến tiệm, Tần Dương lau cửa sổ một nữa, các cửa sổ cũng đều mở để thông gió.
Tần Tương ăn sáng, thấy trời còn sớm, mấy , liền đến cửa hàng bách hóa mua vải. Kết quả cô quên mất một chuyện: cô tem phiếu vải, đành cố nhớ tìm đến chợ nông sản gần đó. Quả nhiên cô thấy một nhà bán vải, chẳng cần quan tâm đắt rẻ, cô mua một ít về làm đệm giường, chiếu và những thứ linh tinh khác cũng thể mua .
Về đến nơi, cô vội dọn dẹp mà dọn hai giá treo quần áo đặt ở cửa, tìm một tấm bìa cứng lớn lên : Cửa hàng mới khai trương thử, bộ giảm giá 10%.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-168.html.]
Lúc mới hơn chín giờ sáng, nhưng hôm nay là cuối tuần, đa chỉ nghỉ một ngày, một nhà con nhỏ tránh khỏi việc đưa con quảng trường chơi, các bạn trẻ cũng sẽ tụ tập năm ba đến đây dạo phố.
Nói cách khác, quảng trường bên buổi tối chợ đêm, ban ngày lượng qua cũng ít.
Tần Tương tính toán, đợi mấy ngày nữa nghỉ ngơi cho khỏe, buổi tối cũng kéo một bóng đèn treo ở cửa, chiếu sáng cửa tiệm, buổi tối cũng bán hàng.
Tần Tương hai giá treo quần áo cảm thấy vẫn ít, Tần Dương liền : “Bây giờ ít em cứ trông , tìm làm thêm một cái nữa.”
Bên Tần Dương , bên Tần Tương khách tới, đều là những cô gái trẻ trạc hai mươi tuổi, đến thu hút bởi chiếc váy đỏ xinh .
Biết Tần Tương phòng thử đồ, mấy cô gái trẻ đều háo hức, Tần Tương liền giúp họ chọn những bộ hợp với để họ thử.
Người thời đại đa phần đều gầy, hiếm béo, nên váy liền của Tần Tương chỉ hai size cũng đủ cho họ mặc.
Hơn nữa, Tần Tương dù cũng theo thầy học một thời gian, dáng nào hợp với kiểu váy nào. Cô đề cử cho mỗi hai kiểu để họ thử, cuối cùng ai cũng thích cả hai, phân vân chọn cái nào.
ai cũng tiền, đa vẫn nhận lương c.h.ế.t, bỏ 22 đồng c.ắ.n răng lẽ mua một chiếc, chứ ai giống cô gái chiều hôm qua mua hết cả hai.
Thậm chí thử xong dù thích cũng nỡ mua.
Đây đều là những hiện tượng bình thường.
Tần Tương cũng giận, suốt quá trình đều mỉm , khiến mấy cô gái đều cảm tình.
Buổi sáng khách khứa khá vắng, đến hơn mười một giờ, quảng trường mới đông lên.
Cửa hàng của Tần Tương ở vị trí dễ thấy, ai thấy cửa hàng bách hóa là thể thấy cửa hàng của cô. Thấy giá treo quần áo và xem đồ ở cửa, ít sẽ ghé qua xem thử.
Có vài phụ nữ trạc ba mươi tuổi thấy các cô gái trẻ đang xem thì chút do dự dám tới gần. Tần Tương vấn đề ở , vội cầm hai bộ trông chững chạc hơn một chút đưa qua: “Chị xem thử bộ , em thấy bộ hợp với chị hơn, trông sẽ đằm thắm hơn một chút.”
Tần Tương lấy một chiếc chân váy màu đỏ và một chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp màu trắng, phối với .
Người phụ nữ quần áo, chút thích thú cầm thử, hiệu quả cũng tệ. Cuối cùng một hồi đắn đo, chị chỉ mua chiếc váy, còn áo sơ mi thì định mặc áo sẵn ở nhà.
Tần Tương cũng mong mỗi mua hai món, bán một món là .
Đợi Tần Dương làm thêm một cái giá nữa mang về, Tần Tương liền tự phối một ít quần áo treo lên, ai phối đồ thể trực tiếp qua chọn là .
Đến chiều, Tần Dương ga tàu lấy mấy món trang sức nhỏ và các thứ khác mà Mễ Hồng Quân gửi xe khách qua. Tần Tương cũng dọn dẹp gì nhiều, trực tiếp dùng mấy cái sọt bày đó, bên trong để đủ loại trang sức nhỏ, tất và đồ lót.