Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười - Chương 384: Tranh cãi chuyện mua sách

Cập nhật lúc: 2026-01-17 16:36:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Mao là cực kỳ chủ kiến, lý do đưa quá thuyết phục khiến Ôn Ninh và Nghiêm Cương thể từ chối ngay. Họ bảo để ba suy nghĩ thêm mới trả lời.

Về phòng ngủ, Ôn Ninh lo lắng: "Hay là em sắp xếp công việc cùng con nhé?" Nghiêm Cương lắc đầu: "Hai thì nguy hiểm chỉ tăng chứ giảm. Một phụ nữ tiền như em cũng dễ để mắt tới." .

"Thế ," Nghiêm Cương trầm ngâm, "Anh sẽ tìm một đàn ông đáng tin cậy cùng con, nhưng sẽ dặn đảm bảo an và tôn trọng ý kiến của Đại Mao." Ôn Ninh gật đầu đồng ý. Cô thầm nghĩ: Kiếp Đại Mao cũng thông minh, nhưng kiếp theo con đường học thuật làm giảng viên, còn giờ làm chính trị. Chẳng sự đổi , nhưng cô sẽ nỗ lực để trở thành hậu phương vững chắc nhất cho con, ủng hộ con làm việc trong khuôn khổ pháp luật.

Trong khi ba đang bàn bạc, con trai cũng để yên. Nhị Mao ôm chăn gối lẻn phòng Đại Mao, đòi chen lên giường ngủ cùng. Nằm xuống , nó khẽ hỏi: "Đại Mao, ngủ ?" Đại Mao cau mày: "Uống t.h.u.ố.c ngủ cũng nhanh thế , gì thì nhanh lên."

"Hì hì," Nhị Mao nịnh: "Anh chơi, em cầu xin mang em theo, nhưng thể mang theo một bộ quần áo của em ? Đến nơi nào , cứ mặc chụp ảnh, coi như em cũng du lịch khắp nước , để em còn cái mà 'chém gió' với bạn bè."

Đại Mao: "... Không khoe khoang thì chú mày c.h.ế.t ?" "C.h.ế.t thì c.h.ế.t, nhưng mất hết niềm vui ạ!" Nhị Mao xán gần, nũng nịu: "Anh Đại Mao, Túc ơi, trai yêu quý của em, cầu xin đấy ~"

Đại Mao rùng , định tung chân đá nó xuống giường thì Nhị Mao ôm chặt lấy chân, nhân cơ hội đè nghiến lấy . Hai em quần thành một cục giường.

lúc đó, Tiểu Ngọc bật đèn sáng choang, há hốc mồm cảnh tượng chạy ngoài hét lớn: "Bà nội ơi! Anh Đại Mao với Nhị Mao đang đ.á.n.h giường giống hệt ba với kìa!"

Giả Thục Phân cầm cái gậy hùng hổ chạy : "Nghiêm Nhị Mao! Đêm hôm để yên cho ngủ, xem bà tẩn cho một trận !" "Bà ơi, oan cho cháu quá!"

Kết cục thì ai cũng , Nhị Mao ăn gậy. Ngày hôm , khi ba sẽ sắp xếp một cùng , Đại Mao hề phản đối. Cậu hiểu rằng ba chỉ vì lo lắng cho nên mới làm .

Đại Mao hiểu chuyện. Cậu chuẩn đăng ký học lái xe, ghé hiệu sách tìm mua các loại sách về địa lý để lên lịch trình cho chuyến .

Về việc học lái xe, Giả Thục Phân xung phong nhận việc:

"Đại Mao , con đến chỗ chú Trương Đại Chuyên mà học. Chú tuy cái mồm độc địa, năng cứ âm dương quái khí, nhưng mà giỏi lắm đấy. Bà với bà nội Dương của con đều là một tay chú dạy cả."

Đại Mao chẳng nể nang gì, dội ngay gáo nước lạnh: "Bà nội, chú Trương là dạy cho những tiếp thu chậm. Còn chỉ thông minh của con thì chỉ cần tìm đại một ông thầy bình thường là học xong cái bằng lái ngay thôi. Bà đừng quên, mấy cái bài vè khẩu quyết học lái xe của bà ngày đều là con biên soạn đấy."

Giả Thục Phân: "... Cút cho rảnh nợ!" là làm ơn mắc oán mà.

Đại Mao để tâm, nhưng Tiểu Ngọc đòi hiệu sách cùng . "Anh Đại Mao, em cô bạn , nhà bạn nghèo lắm, đến mấy quyển truyện như Tiểu binh Trương Ca rơm cũng bao giờ. Mỗi bọn em bàn luận bạn ngoài rìa thôi. Em hiệu sách mua tặng bạn một bộ truyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-384-tranh-cai-chuyen-mua-sach.html.]

Đại Mao khẽ nhướng mày: "Sao em tặng mấy quyển em đang cho bạn ?" "Sách của em là bản chữ ký mà!" Tiểu Ngọc tủm tỉm, vẻ mặt vô cùng đắc ý. "Dì Tuệ Tuệ làm ở đài truyền hình nên nhờ tác giả ký tặng riêng cho em đấy, em luyến tiếc nỡ tặng khác ~"

Thế là hai em cùng xuất phát đến hiệu sách. Đại Mao tìm sách ở khu vực địa lý, còn Tiểu Ngọc sang khu thiếu nhi, chọn sẵn năm quyển sách ôm quầy tính tiền.

Cô nhân viên thu ngân tầm ngoài hai mươi tuổi, quầy gỗ. Cô mặc chiếc áo len dệt kim kẻ sọc trắng xanh, tóc cắt ngắn ngang tai, cài chiếc bờm màu vàng, trang điểm tinh xảo với đôi môi đỏ rực. Thấy Tiểu Ngọc là trẻ con đến tính tiền, cô liếc xung quanh hỏi: "Này bé, lớn nhà cháu ? Cháu mang đủ tiền đấy?"

Tiểu Ngọc vỗ vỗ chiếc túi đeo chéo nhỏ thêu hoa của : "Cháu mang ạ. Chị tính tiền giúp cháu với."

Cô thu ngân gật đầu: "Được ." Cô cầm từng quyển sách lên xem giá ở góc bên bìa , dùng máy tính bấm tạch tạch, cuối cùng báo giá cho Tiểu Ngọc: "Tổng cộng là 30 đồng 8 hào 6 xu."

Mấy quyển ở nhà Tiểu Ngọc đều cả, nên khi cô bé tính sẵn giá , rõ ràng chỉ hết 24 đồng 8 hào 6 xu thôi. Tính chênh lên tận 6 đồng bạc! Sáu đồng thời mua bao nhiêu là bánh bao thịt đấy chứ.

Tiểu Ngọc vốn là cô bé dũng cảm, . Cô bé mím môi, dõng dạc bảo: "Chị ơi, chị tính sai , con . Phiền chị tính nữa giúp cháu, cháu cảm ơn."

Vẻ mặt cô thu ngân hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn: "Giá là chuẩn , chị dùng máy tính hẳn hoi nhé. Đây là máy tính cao cấp nhập khẩu từ nước ngoài đấy. Này bé, mau đưa tiền đừng để đợi. Không mua thì chị cất sách lên giá bây giờ."

Dượng út Diệp Phong của Tiểu Ngọc làm nghề ngoại thương, máy tính dượng tặng cô bé còn xịn hơn cái nhiều. Định dùng đồ ngoại để lòe ai chứ? Tiểu Ngọc sang hiệu xin các dì các bác đang xếp hàng , nghiêm túc với cô thu ngân:

"Chị ơi, năm quyển sách nhà cháu đều , cháu tính kỹ từ mới tới đây. Chị tính sai mà chịu thừa nhận, chị thấy cháu là trẻ con nên thu thêm tiền để túi riêng ?"

Lời đanh thép của cô bé khiến ít xung quanh dừng chân xem. Có nhanh mồm nhanh miệng ngay: "Ơ hèn chi! Tôi cứ thắc mắc thằng con mua sách về lúc nào tiền thừa cũng thiếu hụt. Tôi cứ ngỡ nó mua kem ăn dọc đường, hóa là do cô thu ngân vấn đề ?" "Con bé sách mách chứng, cô cho nó một lời giải thích chứ."

Tiếng bàn tán xôn xao khiến cô thu ngân hổ đến mức còn lỗ nẻ nào mà chui. Cô thẹn quá hóa giận, hất xấp sách cái giỏ nhựa bên cạnh gắt lên với Tiểu Ngọc: "Không bán cho mày nữa, !"

Tiểu Ngọc nhíu đôi lông mày thanh tú, im bất động, ngửa đầu lên : "Dựa bán cho cháu? Cháu chọn mãi mới đấy. Chị nên sớm xin cháu , nếu chuyện xong ."

Cô thu ngân điên tiết: "Tao bảo xong là xong đấy! Đã bảo bán là bán! Cái loại như mày còn dối là nhà , chắc là trộm tiền của bố mua sách chứ gì?"

Tiểu Ngọc càng giận càng bình tĩnh, cô bé siết chặt nắm tay, hỏi gặng: "Lãnh đạo của chị ?" Cô bé tám tuổi, da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc đanh trông chẳng dọa ai. Cô thu ngân mỉa mai: "Còn đòi gặp lãnh đạo cơ ? Nực thật, đúng là đồ ranh con."

"Nực chỗ nào?" Tiếng dứt, một trai cao một mét tám, dáng rắn rỏi, gương mặt tuấn tú bước tới cạnh em gái. Đó chính là Đại Mao.

Loading...