Cậu bé ngẩng đầu lên, nở một nụ rạng rỡ với Phương Hiểu Lạc: "Ngọt."
Từ Nhã Thu kinh ngạc. Thẩm Hải Bình, thằng ngốc đó mà cũng ?
"Hiểu Lạc, đứa nhỏ cũng quá vô lễ . Nếu , tại gặp lớn chào? Ngay cả ông ngoại bà ngoại cũng gọi một tiếng."
"Trẻ con mà, là dạy dỗ từ nhỏ. Cậu bây giờ làm kế , cũng thể lơ là ."
Từ Nhã Thu dứt lời liền cảm thấy áp suất trong phòng lập tức giảm xuống, nhiệt độ như thể tụt dốc phanh.
Cô đầu , phát hiện khuôn mặt Thẩm Tranh càng thêm lạnh lùng, ánh mắt như hận thể nuốt chửng lấy .
Từ Nhã Thu nhịn rụt cổ .
Phương Hiểu Lạc lên tiếng: "Có một đúng là đ.á.n.h rắm thật, đ.á.n.h rắm phun phân như thế mà gọi là lễ phép ?"
Từ Nhã Thu chỉ tay mặt Phương Hiểu Lạc: "Phương Hiểu Lạc, đừng mà rượu mời uống uống rượu phạt."
Phương Hiểu Lạc liếc xéo cô một cái: "Cậu tại bà nội của Tiểu Minh sống thọ đến 99 tuổi ?"
Từ Nhã Thu hiểu Phương Hiểu Lạc đột nhiên đổi chủ đề: "Làm , đừng đ.á.n.h trống lảng!"
Phương Hiểu Lạc tiếp tục : "Đó là bởi vì, bà nội của Tiểu Minh bao giờ lo chuyện bao đồng. Lo bò trắng răng, coi chừng c.h.ế.t sớm đấy!"
Từ Nhã Thu bật dậy như lò xo: "Phương Hiểu Lạc, trù ẻo !"
Chu Ngạn Văn vươn tay kéo Từ Nhã Thu : "Em thôi , bớt tranh cãi một chút."
"Hiểu Lạc, em đừng chấp nhặt với cô ." Nói xong, Chu Ngạn Văn bày vẻ mặt lấy lòng Phương Hiểu Lạc.
Nhìn khuôn mặt của Chu Ngạn Văn, những lời , Phương Hiểu Lạc chỉ cảm thấy buồn nôn.
Từ Nhã Thu đột nhiên hất tay Chu Ngạn Văn : "Tôi hai câu thì ? Anh thấy , là Phương Hiểu Lạc đang trù ẻo ! Rốt cuộc là chồng của ai? Tôi cho , Phương Hiểu Lạc lấy chồng , cũng cưới , đừng mà vọng tưởng nữa!"
Mắt thấy hai sắp cãi to, Phương Hiểu Lạc phát hiện trạng thái của Thẩm Hải Bình lắm.
Cô bế đứa bé lên, cầm một quả táo, định sang phòng khác.
tới cửa, Từ Nhã Thu thế mà chạy tới chặn đường cô.
"Phương Hiểu Lạc, ! Cậu mau, rốt cuộc cho Chu Ngạn Văn uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà cứ nhớ mãi quên hả!"
Từ Nhã Thu đưa tay túm lấy cánh tay Phương Hiểu Lạc.
Thẩm Hải Bình cúi đầu xuống, trực tiếp c.ắ.n phập cánh tay Từ Nhã Thu.
Từ Nhã Thu hề phòng , chỉ cảm thấy cánh tay đau nhói, cảm giác mà quen thuộc đến thế.
Cô cúi đầu xuống, thấy Thẩm Hải Bình đang sức nghiến răng, hận thể c.ắ.n đứt miếng thịt của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-55-can-tra.html.]
"A!"
Tiếng hét chói tai của Từ Nhã Thu vang lên.
Nghe thấy tiếng hét, Thẩm Hải Bình càng kích thích, c.ắ.n càng mạnh hơn, tư thế giống hệt một con sói con hung dữ.
"Cứu mạng! Cứu mạng với!"
"Phương Hiểu Lạc, mau bảo nó buông !"
Từ Nhã Thu gào thét, cơn đau làm cô tối sầm mặt mũi, khuôn mặt đỏ bừng.
Cô giơ bàn tay lên định đ.á.n.h Thẩm Hải Bình, Phương Hiểu Lạc lập tức chộp lấy cánh tay cô .
"Từ Nhã Thu, cho cô , con trai nếu cô kích thích mà xảy chuyện gì, sẽ để yên cho cô ! Cô dám động thủ thử xem, liều mạng với cô!"
Thẩm Tranh ghé tai Thẩm Hải Bình : "Hải Bình, nhả nào. Hải Bình, con thấy ba ?"
Thẩm Hải Bình đương nhiên thấy, thằng bé hiện tại chìm đắm trong thế giới của riêng .
Từ Nhã Thu sắp điên . Kiếp , ngay đêm tân hôn gả cho Thẩm Tranh, cô thằng ngốc cắn.
Bây giờ sống mà vẫn thoát khỏi vận mệnh thằng ngốc cắn.
"Phương Hiểu Lạc, bảo nó buông ! Tôi sắp c.h.ế.t , mau bảo nó nhả !"
Phương Hiểu Lạc ghé sát tai Thẩm Hải Bình, nhẹ giọng dỗ dành: "Hải Bình, con thấy dì ? Dì cả, con nhả , dì lấy táo cho con ăn nhé."
"Hải Bình, lời nào, ngoan. Dì ở đây, dì luôn ở bên cạnh con, đừng sợ, đừng sợ."
Giọng và lời lẽ dịu dàng của Phương Hiểu Lạc dần thấm nội tâm Thẩm Hải Bình.
Sự bướng bỉnh và hung tàn trong mắt bé từ từ tan biến, lực c.ắ.n trong miệng cũng theo đó mà lỏng dần.
Từ Nhã Thu nhân cơ hội vội vàng rút cánh tay .
Cô vén tay áo lên , hai hàng dấu răng hằn sâu hoắm, bên m.á.u chảy đầm đìa, phần thịt ở giữa nhô lên, chuyển sang màu tím đen.
Thẩm Hải Bình gục Phương Hiểu Lạc, dường như chìm thế giới riêng.
Từ Nhã Thu mồ hôi đầy đầu, chỉ vết thương của gào lên: "Phương Hiểu Lạc, chịu trách nhiệm!"
Phương Hiểu Lạc giao Thẩm Hải Bình cho Thẩm Tranh, lạnh lùng đáp: "Chịu trách nhiệm? Được thôi, hôm nay chúng đồn công an tính toán cho rõ ràng, xem trách nhiệm của ai lớn hơn. Con trai c.ắ.n cô, tiền t.h.u.ố.c men chúng trả, cái thành vấn đề. tinh thần con trai tổn thương, một đứa trẻ đang yên đang lành thành thế , Từ Nhã Thu, cô chịu trách nhiệm. Sau tất cả chi phí phục hồi, trị liệu của con trai , đều do Từ Nhã Thu cô gánh vác!"
Từ Nhã Thu ôm cánh tay: "Phương Hiểu Lạc, hổ! Cậu đổi trắng đen!"
Phương Hiểu Lạc hừ nhẹ một tiếng: "Tôi đôi co với kẻ ngốc. Chúng bây giờ đồn công an ngay, xem rốt cuộc trách nhiệm của ai nặng hơn!"
Từ Nhã Thu giận dữ sang chồng: "Chu Ngạn Văn, là c.h.ế.t ? Tôi thương thành thế mà thấy ?"
Chu Ngạn Văn kéo Từ Nhã Thu : "Đủ ! Từ Nhã Thu, em còn chê chúng đủ mất mặt ?"