Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con - Chương 128: Thẩm Hải Phong Dạy Dỗ Kẻ Xấu, Dưa Leo Thần Kỳ Gây Sốt

Cập nhật lúc: 2026-03-02 03:10:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Thiến Như chỉ cảm thấy mắt tối sầm , ngay đó, những cú đ.ấ.m đá liên tiếp giáng xuống nàng .

Những nắm đ.ấ.m và cú đá nhỏ đó, Lưu Thiến Như chỉ cảm thấy chỗ nào cũng đau: “Các là ai, báo công an, báo công an!”

Nàng kêu to, lực đạo càng nặng: “A, đừng đánh, đừng đánh, mặt !”

Lưu Thiến Như vội vàng che mặt, xuyên qua kẽ hở của bao tải, nàng cảm thấy, chân của đá nàng lớn, giống như trẻ con.

nàng còn sức để nghĩ ngợi gì nữa, đau khắp khiến nàng cuộn tròn mặt đất, cho đến khi lực đạo còn.

Đợi đến khi nàng hồn, kéo bao tải thì trong ngõ nhỏ còn bóng nào.

Thẩm Hải Phong kéo Vu Phi Húc chạy như bay, hai đứa thở hổn hển mà nhanh như chớp chạy đến cổng khu đại viện quân đội.

Nhìn , vui vẻ khôn xiết.

Vu Phi Húc hỏi: “Sao đe dọa cô , bảo cô đừng hòng tơ tưởng đến ba nữa?”

“Cậu ngốc , chuyện lộ ?” Thẩm Hải Phong liếc một cái: “Mẹ với , đ.á.n.h , thì khả năng rút lui, thể bắt .”

Mắt Vu Phi Húc sáng rực lên: “Gì? Dì còn dạy cái , dì đúng thật, dì thật là lợi hại.”

Thẩm Hải Phong đắc ý: “Mẹ nhiều điểm lợi hại.”

Hai đứa nhỏ cứ thế trở về, mãi cho đến cổng lớn nhà Thẩm Hải Phong.

Mũi Vu Phi Húc hít hà: “Để ngửi xem nào, mùi tương xào, còn một mùi hương thanh mát khó tả, như là dưa chuột.”

“Cũng đúng, thấy nhà ai dưa chuột thơm như .”

Thẩm Hải Phong ngẩng cao đầu, đầy tự hào: “Dưa chuột là tự tay trồng, tự tưới, mùi vị đương nhiên giống .”

Nhà bọn họ đây ăn qua một , quá thanh mát, giòn ngọt và mọng nước.

Vu Phi Húc ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Dì thật nhiều thứ, trồng dưa chuột cũng như .”

Phương Hiểu Lạc từ trong phòng , liền thấy Thẩm Hải Phong và Vu Phi Húc hai đứa trẻ đang lẩm bẩm ở cửa.

“Dì còn định tìm hai đứa đây, hôm nay về muộn ?”

Vu Phi Húc chạy nhanh : “Chào dì, con và Thẩm Hải Phong hôm nay trực nhật ạ.”

Phương Hiểu Lạc đột nhiên nhớ : “ , hai đứa trực nhật, dì quên mất.”

“Phi Húc, con cũng ở đây ăn cơm .”

Vu Phi Húc lắc đầu: “Cảm ơn dì, để hôm khác ạ, con chắc cũng đang chờ sốt ruột, con về nhà đây.”

“Con đợi chút.” Phương Hiểu Lạc nhà cầm ba quả dưa chuột : “Dì hái trong vườn, con mang về rửa sạch, thêm món ăn cho bữa cơm nhà con.”

Vu Phi Húc mắt sáng rực ba quả dưa chuột , đúng , chính là mùi vị .

“Cảm ơn dì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-nong-bong-quan-hon-gia-thien-kim-lam-me-ke-duong-nhai-con/chuong-128-tham-hai-phong-day-do-ke-xau-dua-leo-than-ky-gay-sot.html.]

Thẩm Hải Phong phòng, rửa tay hỏi: “Mẹ, hôm nay ăn mì trộn tương đen ?”

Phương Hiểu Lạc : “ , trời nóng, mì trụng nước sôi, tương trứng gà xào và thịt băm, các con thích trộn loại nào thì trộn loại đó.”

Khi Thẩm Hải Phong xuống, Trịnh Lan Hoa ăn xong , Thẩm Hải Bình và Thẩm Kim Hạ vẫn đang cắm cúi ăn.

Thẩm Hải Phong trong lòng vẫn còn vướng bận chuyện , Lưu Thiến Như , còn báo tin cho ba nữa.

“Ba con về ?”

Phương Hiểu Lạc : “Vẫn , phần của ba con vẫn nấu, đợi ba con về nhà nấu.”

Thẩm Hải Phong trộn tương trứng gà, gắp sợi dưa chuột.

Ăn một miếng, sợi dưa chuột ngọt mát giòn tan, thanh mát vô cùng. Hơn nữa sợi mì dai ngon cùng tương xào thơm lừng, ăn quá ngon.

Vu Phi Húc ôm ba quả dưa chuột trở về nhà, phòng, liền thấy ba đang tranh cãi điều gì với Vu Tiểu Béo.

Chỉ thấy Vu Tiểu Béo ghế, vươn hai cánh tay nhỏ mũm mĩm, ngắn ngủn, ngăn cho ba đụng đồ bàn.

“Cái là Hạ Hạ tặng cho con, ba còn ba của Hạ Hạ , con cho ba ăn trái cây!”

Vu Tân Chính cửa lâu, đang khát nước, thấy dưa hấu bàn liền lấy, lấy còn miệng tiện một câu: “Nhà Thẩm Tranh bọn họ còn tặng trái cây miễn phí, đúng là lấy lòng !”

Ai ngờ, con trai phản ứng như .

Vu Tân Chính kinh ngạc: “Cái là nhà lão Thẩm đưa tới ?”

Vu Tiểu Béo tức giận: “ , ba ăn đồ của , còn , con giận lắm đó.”

Vu Tân Chính: ……

Vu Phi Húc đưa dưa chuột cho Hàn Vệ Bình đang bận rộn trong bếp: “Mẹ, dì tặng con dưa chuột, ngửi xem, thơm lắm.”

Vu Tân Chính để ý đến Vu Tiểu Béo, đến phòng bếp hỏi: “Dì nhà ai?”

Vu Phi Húc : “Mẹ của Thẩm Hải Phong đó ạ.”

Vu Tân Chính: “Lại là nhà lão Thẩm, các con nhà lão Thẩm mà sống nổi đúng ! Một quả dưa chuột thối nát thì gì mà thơm, ai mà từng ăn dưa chuột!”

Vu Phi Húc duỗi tay bẻ một quả dưa chuột, ruột xanh, bẻ xong, mùi hương thanh mát lan tỏa.

Vu Phi Húc còn rửa, trực tiếp c.ắ.n một miếng: “Mẹ, mau nếm thử, đây là món ngon gì .”

Hàn Vệ Bình mùi dưa chuột liền thấy giống , cũng bẻ một miếng đưa miệng, lập tức đôi mắt trợn tròn: “Đồ Phương Hiểu Lạc làm mà cái gì cũng kỳ lạ , lớn từng từng ăn dưa chuột mùi vị như . Cô mua ở ?”

Vu Phi Húc ăn đến nỗi chuyện: “Thẩm Hải Phong , là dì tự trồng, tự tưới.”

Mùi hương thanh mát của dưa chuột liên tục xộc mũi Vu Tân Chính: “Cho nếm thử.”

Nói , liền duỗi tay lấy.

Giây tiếp theo, Vu Phi Húc nhanh như chớp giấu quả dưa chuột chỗ khác: “Ba, ba , một quả dưa chuột thối nát. Dưa chuột thối nát thì ba đừng ăn, con tổng giữ gìn tình nghĩa giữa con và dì nhà họ Thẩm chứ?”

Loading...