Đường Thu qua cửa sổ thấy đám trẻ bên ngoài, trêu chọc : “Ăn Tết cũng chắc náo nhiệt như nhỉ.”
“Trẻ con thấy qua xe bao giờ, như cũng bình thường.”
Từ Chính Mậu nắm chặt vô lăng. Cố Thời Xuyên căng thẳng mặt mày, chằm chằm con đường quen thuộc. Bỗng nhiên chút “gần hương tình khiếp”, nếu thấy bộ dáng của , sợ là nhạo Thu Nhi.
Bỗng nhiên đứa bé chạy bám theo xe, kết quả ngã lảo đảo tại chỗ. Từ Chính Mậu ngượng ngùng :
“Anh Cố, cái trách em nhé.”
“Lái chậm một chút.”
Cố Thời Xuyên rốt cuộc phê bình, gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, thoạt phá lệ khẩn trương.
“Cố Thời Xuyên, đang sợ hãi ?”
Đường Thu tò mò Cố Thời Xuyên, gương mặt minh diễm hào phóng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Đối diện với ánh mắt quan tâm của cô, Cố Thời Xuyên mạc danh cảm thấy tâm tình dịu ít, thu cảm xúc: “Anh .”
“Không , nếu còn chuẩn tâm lý, chúng nhà khách ở một đêm để điều chỉnh tâm trạng .”
Đường Thu hiểu tâm trạng của Cố Thời Xuyên, rốt cuộc ở trong thôn, luôn bao phủ một tầng hào quang.
Từ Chính Mậu: “!!!”
Cậu vẻ mặt khiếp sợ liếc nhanh Đường Thu qua kính chiếu hậu. Chị dâu đối với Cố cũng quá sủng ! Sau tìm vợ cũng theo tiêu chuẩn như chị dâu mới .
Cố Thời Xuyên nếu suy nghĩ của khẳng định sẽ đ.ấ.m vỡ đầu chó. Anh nghiêng đầu về phía Đường Thu, ôn nhu .
“Không cần, về nhà .”
Giờ phút nhà họ Cố đang bùng nổ một trận cãi vã kịch liệt. Cố Khi Lan và Cố Khi Phi là hai đứa nhỏ nhất ở cạnh cửa, Cố Khi Lan đang hu hu.
Anh cả Cố Khi Thụ ở buồng trong, vợ là Hoàng Ấu Miêu mang theo hai đứa con gái lặng lẽ rơi lệ. Cố lão tam - Cố Khi Xa sắc mặt nghiêm túc, vợ là Chu Đại Ni thì đang thao thao bất tuyệt.
“Cha , chân cả thương, chân hai cũng khả năng liệt. Chú út và em út hai còn đang học, cả nhà chỉ lão tam là đàn ông duy nhất về thể nộp tiền lương về nhà, tổng thể bắt lão tam nuôi cả nhà chứ!”
“Câm miệng!” Mẹ Cố đen mặt mắng.
“Mới về mấy ngày mà cô ở đây gây chuyện ? Nhà cả là lao động chính ? Trong ngoài đều là nó thu xếp. Tôi và cha cô cũng c.h.ế.t, còn làm , đến lượt cô tới khoa tay múa chân ?!!”
“Mẹ, ý của một con.”
Chu Đại Ni mấy ngày nay suy nghĩ nhiều. Trước hai ở bộ đội tiền trợ cấp, bọn họ thể theo hưởng ké ngày lành.
Hiện tại hai đều liệt , cứ nghĩ đến cảnh hai vợ chồng bọn họ còn giúp cả hai nuôi con, cô liền một trăm cái tình nguyện.
“Lão tam, con .”
Cha Cố chằm chằm đứa con trai trở thành công nhân , ông nhẹ giọng nhắc nhở.
“Cha còn đó thì phân gia, huống chi các em còn kết hôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-95-song-gio-nha-ho-co-ke-tham-lam-doi-phan-gia-cat-nghia.html.]
Hắn tự nhiên là phân gia, nhưng trong nhà xảy nhiều chuyện như , Cố Khi Xa trong lòng cũng bàn tính nhỏ, mím môi.
“Cha , đây là chủ ý của vợ con, con...”
“Cố Khi Xa!”
Chu Đại Ni thất thanh thét chói tai: “Anh tối hôm qua thế nào? Đến lúc đó chúng con cái cũng theo chịu khổ ?”
“Thím ba, tay chân, thể nuôi sống trong nhà.” Hoàng Ấu Miêu lạnh lùng về phía đứa em dâu đầy toan tính .
Cố Khi Lan lập tức bênh vực: “ , chị dâu ba, heo trong nhà đều là chị dâu cả nuôi, mỗi năm đều bán tiền, về em cùng tư cũng sẽ giúp đỡ việc nhà nhiều hơn.”
Nhìn cha gần đây tóc bạc ít, Cố Khi Lan dường như trưởng thành hơn nhiều, nghẹn ngào lên tiếng.
Lão tứ Cố Khi Phi cũng : “Trong nhà tình huống gian nan, chúng càng hẳn là đoàn kết vượt qua cửa ải khó khăn.”
“Các đương nhiên chịu phân gia, rốt cuộc còn dựa dẫm các trai mà.”
Chu Đại Ni trợn trắng mắt, với Cố: “Mẹ, vì trời tru đất diệt, thể bởi vì mấy đứa con khác mà bắt ép con cùng lão tam chịu thiệt thòi !”
“Chu Đại Ni!”
Mẹ Cố tức đến đau ngực, bà giận dữ : “Trước cô chiếm tiện nghi của thằng hai thấy gì? Hơn nữa , thằng hai thể khôi phục, chỉ là cần ở bệnh viện dưỡng thương thôi.”
“Mẹ, cũng đừng lừa chúng con.”
Chu Đại Ni rõ ràng tin, cô nhíu mày : “Chị dâu hai mang thai, lười ham ăn, trừ phi chị đem tiền lời cửa hàng đóng góp!”
“Cô đừng mơ!”
Mẹ Cố lớn tiếng cắt ngang lời Chu Đại Ni. Cái cửa hàng quần áo đó là bảo đảm của vợ chồng thằng hai, Cố trong lòng hiểu rõ, bà sẽ đụng .
“Tôi đồng ý phân gia, cô ở thì cút về nhà đẻ .”
“Mẹ, cũng quá bất công . Chị dâu cả cho dù thể làm việc, nhưng nhà chị tới bốn miệng ăn đấy.”
Chu Đại Ni chút táo bạo: “Con cùng lão tam còn con, hai làm hai ăn, thiệt thòi bao nhiêu.”
Trong phòng, Cố Khi Thụ em dâu bên ngoài, nước mắt lặng lẽ chảy dài, điên cuồng đ.ấ.m chân .
“Trách , trách , đều do !”
Anh nếu mỏ than kiếm thêm thu nhập thì xảy nhiều chuyện như .
Hoàng Ấu Miêu thấy trong phòng truyền đến động tĩnh, vội vàng lao , ngăn cản Cố Khi Thụ tự làm hại .
“Mình ơi, đừng như .”
“Cha, cha đừng , về chúng con sẽ ngoan ngoãn lời, giúp ông bà nội làm việc nhà.”
Cố Đại Mỹ nén nước mắt, đứa nhỏ hiểu chuyện đến đau lòng.
Cố Nhị Mỹ cũng nãi thanh nãi khí : “Cha, Nhị Mỹ giúp cha thổi thổi, thổi thổi là hết đau ngay.”
---