“Cái là lắm .”
Cố Thời Xuyên quý trọng ôm chiếc máy trong tay, vợ còn ưu tú hơn tưởng nhiều. Nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh của cô, Cố Thời Xuyên cảm thấy tim đập thình thịch, còn mãnh liệt hơn đây.
Anh nhất thời chút ngẩn ngơ, Đường Thu đến chút ngượng ngùng, cô bỗng nảy sinh ý định trêu chọc Cố Thời Xuyên.
“Gió xuân của cải cách mở cửa đang thổi về phía chúng , lứa đầu tiên ‘xuống biển kinh doanh’ kiếm đầy bồn đầy bát . Cố Thời Xuyên, làm nhiệm vụ nguy hiểm như , là theo em ‘xuống biển’ ?”
☀Truyện đăng bởi Reine☀
“A?”
Cố Thời Xuyên kinh ngạc, nhất thời quên trả lời, đợi đến khi phản ứng , chút lúng túng.
“Thu, làm nhiệm vụ quả thật nguy hiểm, nhưng…”
Anh lộ vẻ do dự, Đường Thu cố ý trêu , “ cái gì, ?”
“Xin Thu, chuyện khác đều thể đồng ý với em, nhưng nếu cơ thể thể hồi phục, bảo xuất ngũ, …”
Cố Thời Xuyên mặt lộ vẻ áy náy, “Em yên tâm, nhất định sẽ chú ý an , cố gắng để em lo lắng.”
Thấy ảo não đập đầu tường, Đường Thu khúc khích, “Trêu thôi, em sẽ ép rời khỏi đơn vị . Vậy ý kiến gì về việc em kinh doanh ?”
Y thuật của cô , bình thường chắc chắn sẽ làm bác sĩ tiền đồ, nhưng Đường Thu từ bỏ thứ gì cả.
“Chỉ cần em thích, sẽ ủng hộ em.” Cố Thời Xuyên chút do dự : “Đi học nâng cao bằng cấp cũng ủng hộ.”
Cô tiến bộ, kiếm tiền đều là chuyện , Cố Thời Xuyên chỉ thấy áy náy vì lúc giúp gì cho cô.
“Được, coi như chuyện.”
Đường Thu mỉm , “Trời lạnh , thể ở ngoài gió mãi, chúng trong .”
“Được.”
Cố Thời Xuyên nhạc trong tai, khóe miệng ngừng nhếch lên. Tiếc là sức Đường Thu yếu, cũng thể gắng sức đưa lên giường . Về đến phòng bệnh, Đường Thu liền gọi một hộ công nam đến giúp.
Giúp di chuyển một năm đồng, hộ công đặc biệt tích cực, thậm chí còn hy vọng chuyện như thể đến vài nữa.
Từ Chính Mậu trở về khá nhanh, Đường Thu chuẩn rời thì tới.
“Anh Cố, tuy em giải thích nhiều là cơ thể thể hồi phục, nhưng thủ trưởng cho rằng em cố ý cho . Dù , ông thật sự nỡ để , ký giấy cho nghỉ dưỡng ba tháng.”
Từ Chính Mậu đưa giấy cho Cố Thời Xuyên xem, “Ông sẽ giữ chức vụ ban đầu cho .”
“Vợ ơi, em cất giúp .”
Cố Thời Xuyên nhận, một tiếng “vợ ơi” ngọt ngào làm Đường Thu đỏ bừng mặt, cô nhận lấy tờ giấy từ tay Từ Chính Mậu.
“Được, em cất đây, em về nhà khách nghỉ ngơi nhé.”
“Chị dâu thong thả!”
Từ Chính Mậu theo Đường Thu rời , mới với Cố Thời Xuyên: “Anh Cố, thủ trưởng lo lắng cho tình hình hồi phục của .”
“Ừm.” Cố Thời Xuyên bỗng nhiên ấn ấn vật nhỏ trong tay, đó ngước mắt lên.
“Sao đây là vợ tặng? Cái máy cassette cầm tay tiện quá.”
Từ Chính Mậu: !!!
Vừa hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-88-xuong-bien-kinh-doanh-hay-bat-com-sat.html.]
lúc quả thật thu hút sự chú ý, “Anh Cố, cái là cái gì ?”
“Máy cassette cầm tay, nhạc, phiên bản thu nhỏ của radio.”
Cố Thời Xuyên đắc ý mặt, nếu là bình thường, e là vui đến trời đất .
“Còn thứ tiện lợi như ?” Từ Chính Mậu kinh ngạc, “Chắc là đắt lắm, chị dâu đối với quá ? Cho em xem với.”
Hắn xem, Cố Thời Xuyên “xì” một tiếng, “Tìm vợ mà đòi!”
Từ Chính Mậu: …
Tình cảm là đang chờ ở đây, Cố của từ khi nào mà hẹp hòi như .
“Tôi lấy vợ.”
Từ Chính Mậu nhân lúc Cố Thời Xuyên đắc ý, giật lấy một bên tai đeo lên tai .
“Từ Chính Mậu!” Cố Thời Xuyên tức đến nghiến răng, tiếc là cơ thể bây giờ tiện, nếu nhất định dạy dỗ một trận!
“Hây, đừng chứ, cái cũng tệ .”
Từ Chính Mậu thật sự chút hâm mộ Cố của , chị dâu đối với Cố cũng thật chu đáo.
Mà lúc Đường Thu còn rời khỏi bệnh viện bác sĩ Trần chặn .
“Đồng chí Đường, cô chờ một lát.”
“Có chuyện gì ?”
Đường Thu dừng bước, đầu , đối diện với khuôn mặt nét tương đồng với Lưu Vũ Vi của bác sĩ Trần, cô một dự cảm lành.
“Thuốc mỡ bôi ngoài da của cô trông hiệu quả, một thương ở chân, cô thể bán cho một ít ?”
Bác sĩ Trần đổi hẳn thái độ nhắm cô lúc nãy, trở nên hòa hoãn hơn nhiều.
“Xin , làm dư t.h.u.ố.c mỡ.”
Đường Thu vốn đề phòng đối phương, tự nhiên sẽ đồng ý, ai cô ý đồ gì.
“Vậy cô thể làm thêm một ít.”
Giọng bác sĩ Trần chút vội vàng, Đường Thu chút suy nghĩ :
“Ngày mai chồng xuất viện , e là thời gian.”
“Tiền t.h.u.ố.c và phí chế tác trả, của thật sự cần loại t.h.u.ố.c mỡ .”
Bác sĩ Trần nghĩ đến ánh mắt của viện trưởng Vương, tức khắc chút sốt ruột, nếu cô xin t.h.u.ố.c mỡ, viện trưởng Vương chắc chắn sẽ cô bằng con mắt khác.
“Không vấn đề tiền bạc, còn việc, về nhà khách .”
Đường Thu lễ phép mỉm , khiến trong lòng bác sĩ Trần cảm thấy khó chịu, cô đuổi theo Đường Thu.
“Đồng chí Đường, 50 đồng bán ?”
“Không bán.” Đường Thu sa sầm mặt, cô càng như , cô càng cảm thấy đối phương ý đồ .
Thấy Đường Thu kiên quyết, bác sĩ Trần lúc mới dừng bước đuổi theo nữa.
“Con gì với Tiểu Đường nhà ? Sao nó chạy nhanh thế.”
Chủ nhiệm Lưu ở xa thấy con gái chuyện với Đường Thu, chút nghi hoặc.
---