Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 75: Nữ Cường Nhập Hàng, Walkman Gây Sốt

Cập nhật lúc: 2026-03-01 02:12:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em ngoài ăn chút gì đó, buổi tối đến t.h.u.ố.c cho . Cha cứ ăn tạm ở nhà ăn bệnh viện nhé.”

“Được, đừng lo cho chúng , đói c.h.ế.t .”

Mẹ Cố tiết kiệm quen , ăn uống qua loa cho xong bữa là , chỉ sợ Đường Thu mua nhiều đồ ăn tốn kém.

Đường Thu rời khỏi bệnh viện, lấy tấm bản đồ mua hồi sáng, đó bắt xe buýt đến chợ đầu mối Tiểu Liễu.

Khoảng cách khá xa, Đường Thu xe mất chừng 40 phút mới xuống bến. Chợ đầu mối Tiểu Liễu đặc biệt náo nhiệt, Đường Thu quan sát.

Quần áo ở đây cũng khác biệt lắm so với Dương Thành. Đường Thu ghi vài điện thoại để dự phòng, đó sang một con phố chuyên bán đồ điện tử.

Lúc nhạc Disco mới bắt đầu thịnh hành, cả con phố đều mở nhạc xập xình sung. Ban đầu Đường Thu nghĩ nên buôn cái gì.

Mãi cho đến khi thấy một nam thanh niên cầm một chiếc máy nhạc Walkman to bằng bàn tay, đeo một cái tai lớn, nhạc nhún nhảy, trông đặc biệt hưng phấn.

Mắt Đường Thu sáng lên. Năm nay ở Thân Thành mới bắt đầu xuất hiện Walkman, ở Võ Huyện chỗ cô chắc chắn . Cô làm thì làm mối làm ăn độc nhất vô nhị!

Tính toán xong xuôi, Đường Thu qua vài cửa hàng điện tử, đó nhắm trúng một cửa hàng tầm trung cao cấp.

Ông chủ cửa hàng là một nam thanh niên ăn mặc thời thượng, đầu đeo tai lớn, mặc áo sơ mi hoa, quần ống loe. Trong tiệm đang mở nhạc Disco, hưng phấn ngân nga theo điệu nhạc.

“Đồng chí, loại lấy sỉ thế nào?”

“120 đồng.”

Đoạn Ái Dân nở một nụ lưu manh: “Em gái, thứ đắt lắm đấy, là hàng cao cấp. Em là con gái mà buôn mấy thứ dễ cướp đường lắm nha.”

Hắn cũng coi như ý . Đường Thu lừa , thứ ở thời đại là hàng xa xỉ, nhưng lợi nhuận cũng cao, một cái Walkman thể bán vài trăm đến cả ngàn đồng.

“Cái thì ?” Đường Thu cầm lên một chiếc Walkman khác ngắm nghía, thậm chí còn thuần thục bấm thử nút. Đoạn Ái Dân liền đây là xem hàng, vì thế thật:

“Cái giá sỉ là 210 đồng , giá bán lẻ lên đến 1000 đồng.”

Nghĩ đến mức sống ở Võ Huyện, Đường Thu nhập loại đắt nhất, chỉ loại cô chọn ban đầu :

“Bớt chút , lấy lượng nhiều.”

“Thấp nhất 110 đồng.”

Đoạn Ái Dân hì hì: “Tôi thể tặng kèm mỗi cái Walkman một hộp băng cát-xét, đây đều là băng của Trương Quốc Vinh ca ca đấy, nhiều săn lùng.”

“100 đồng một cái, lấy 50 cái bán thử.”

Nếu sổ tiết kiệm của Đường Thu hiện tại còn nhiều tiền, còn chuyển tiền hàng cho chị Tiết Lệ, cô thật sự nhập nhiều hơn chút nữa. Thời đại nào cũng thiếu những kẻ tiền hưởng thụ.

Thấy Đường Thu chuyện thành khẩn như , Đoạn Ái Dân đầy ẩn ý với cô: “Được thôi, em gái, nhớ thường xuyên ghé nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-75-nu-cuong-nhap-hang-walkman-gay-sot.html.]

“Cái sợ là , qua mấy tháng nữa sinh con , đến lúc đó sẽ gọi điện đặt hàng.”

Đường Thu ngốc, tự nhiên ý tứ trong mắt , bất động thanh sắc cho thấy là phụ nữ chồng.

Quả nhiên, Đoạn Ái Dân ngẩn : “Không chứ, em gái trẻ như kết hôn ?”

, chồng là quân nhân, trong nhà đang sốt ruột cháu bế mà.”

Đường Thu thuận miệng bịa một câu: “Anh cho xin điện thoại, ngoài rút tiền .”

“Được.”

Đoạn Ái Dân cảm thấy ngọn lửa nhen nhóm trong lòng vụt tắt, bỗng nhiên thấy đau lòng. Không nên vì thấy em gái xinh mà bán rẻ như , thiếu mất một khoản tiền cưới vợ .

Đường Thu rút 5000 đồng, đó cầm lô Walkman sang bưu điện bên cạnh, trực tiếp gửi về quê, một cái cũng giữ .

Gửi xong, cô gọi điện thoại cho xưởng gỗ báo tin cho Đỗ Nhị Cường: “Anh hai, cách định giá và hướng dẫn sử dụng em đều trong bọc hàng , bảo ba bán nhé. Đồng hồ điện t.ử đó ở Võ Huyện chắc chắn bán chậm , bán hết đợt em sẽ liên hệ các nhập hàng tiếp.”

“Được , Thu em cứ yên tâm, lát nữa tìm Tam Cường ngay. Hai ngày nay nó đang phụ giúp sửa sang cửa hàng, cũng là đồng hồ quả thật bán chạy như nữa.”

Đỗ Nhị Cường điện thoại xong liền tìm Đỗ Tam Cường. Bên Đường Thu lo xong chính sự, mua cho và Cố Thời Xuyên mấy bộ quần áo để đổi, lúc mới ăn chút gì đó bắt xe buýt về bệnh viện.

Lúc về đến bệnh viện hơn 5 giờ chiều. Mẹ Cố thấy cô thì chút sốt ruột: “Thu, cuối cùng con cũng về . Mẹ sang nhà khách thấy con , dọa c.h.ế.t .”

“Trời lạnh , con mua vài chiếc áo khoác, đến lúc đó mỗi chúng một cái.”

Đường Thu tự nhiên lấy bọc đồ, liền ít quần áo. Mẹ Cố đau lòng tiền thôi, nhưng cái gì cũng dám .

“Em thích thì cứ mua.” Cố Thời Xuyên vui vẻ cô, phảng phất như vợ ở nhà mong ngóng chồng làm về.

“Tiền trong tay vẫn còn đủ mà.”

Đường Thu rửa tay , lấy t.h.u.ố.c sắc và t.h.u.ố.c mỡ. Cha Cố bón t.h.u.ố.c cho Cố Thời Xuyên xong, cho uống thêm chút nước ấm.

Lúc cha Cố cầm t.h.u.ố.c mỡ bắt đầu bôi cho Cố Thời Xuyên, ông bôi :

“Thu , t.h.u.ố.c mỡ con làm quả thực tồi, cha thấy vết thương của thằng hai còn dọa như nữa.”

“Cái gì? Thuốc là do chị dâu làm?!!”

Từ Chính Mậu, Thủ trưởng phái tới đưa tiền trợ cấp cho Cố Thời Xuyên, vặn bước nhanh , vẻ mặt đầy sự tán đồng.

“Cố ca, chị dâu bác sĩ, thể tùy tiện dùng t.h.u.ố.c chứ!”

“Bớt lo chuyện bao đồng !”

Cố Thời Xuyên rít qua kẽ răng. Từ Chính Mậu vẻ mặt phục: “Cố ca, em là cho . Chị dâu một chữ bẻ đôi , tình trạng cơ thể vốn dĩ đặc thù, thể tùy tiện dùng t.h.u.ố.c bậy bạ .”

---

Loading...