Đường Thu cũng chẳng thèm để ý, cô trở về văn phòng của , yên lặng chờ đợi thông báo bình chọn chính thức.
Tiến độ của Khương Hổ nhanh. Đường Thu cứ cách hai ngày xem tình hình. Khương Hổ xin giấy phép kinh doanh và thành lập công ty.
Đỗ Tam Cường mời công ty nội thất của Chu Minh tới làm, Khương Hổ thậm chí tuyển mấy cựu quân nhân chuyển ngành.
“Đồng chí Đường Thu, hiện tại công ty chúng còn chính thức bắt đầu, cho nên bọn họ qua đây giúp đỡ, cần trả lương .”
“Không như , cứ trả lương theo ngày cho họ .”
Đường Thu nghĩ nghĩ với Đỗ Tam Cường: “Cứ coi như trả lương công nhân thời vụ, chờ chúng chính thức khai trương sẽ phát lương chính thức cho họ.”
“Được , em hết.”
Đỗ Tam Cường bất luận phản bác nào. Điều làm cho trái tim đang treo lơ lửng của Khương Hổ yên tâm ít, làm việc cũng càng hăng hái hơn.
Sự thật là Đường Thu cùng Đỗ Tam Cường đều sự nghiệp riêng, mảng thật sự chỉ thể giao cho Khương Hổ.
Khương Hổ cảm động thôi.
“Cảm ơn tin tưởng , nhất định sẽ nỗ lực làm .”
Khương Hổ cảm động đưa lời hứa hẹn. Đường Thu cùng Đỗ Tam Cường liếc , , nếu nghĩ như thì cũng , cần thiết đính chính, miễn cho vui.
Bên phía Cố Mỹ Liên cũng tin tức . Bác gái Cố nhả , Từ Chính Mậu xin nghỉ phép đông, tính toán mang theo Cố Mỹ Liên về quê mắt phụ .
Cố Mỹ Liên cùng Từ Chính Mậu hồi hộp c.h.ế.t, chạy tới tìm Đường Thu. Từ Chính Mậu xoa xoa tay:
“Chị dâu, đầu tiên tới cửa, em cũng nên chuẩn cái gì.”
“Cái Mỹ Liên hẳn là chứ.”
Đường Thu về phía Cố Mỹ Liên. Cố Mỹ Liên vẻ mặt mờ mịt: “A, em cũng là đầu tiên kết hôn mà.”
“Ý chị là, cha em thích cái gì thì mua cái đó.”
Đường Thu tức giận : “Đừng mua một đống đồ vô dụng, thực tế quan trọng hơn.”
“Em nhớ kỹ .”
Từ Chính Mậu tán đồng. Vợ chồng son lúc còn kết hôn nhưng thoạt phá lệ ăn ý.
Chờ bọn họ , Đường Thu mới với Cố: “Mẹ, bọn họ kết hôn, đến lúc đó về quê nhé. Con bên một đống việc, sợ là phân . Hơn nữa con cũng mới xin nghỉ về quê đợt , giờ xin nghỉ, lãnh đạo phỏng chừng sẽ phê chuẩn.”
“Được.”
Mẹ Cố kỳ thật cũng nhớ bọn nhỏ, nhưng cháu gái kết hôn, bà nếu về, sợ bác gái Cố trong lòng thoải mái.
Đường Thu đến lúc đó sẽ nhờ chị dâu Hoàng tiện thể giúp đón bọn trẻ, cô mỗi ngày sẽ tan tầm sớm một chút về nhà.
Thống nhất xong xuôi, Đường Thu liền để việc trong lòng nữa. Chỉ là cô cũng nghĩ tới, đang trong giờ làm việc xông phòng khám của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-587-cha-me-cuc-pham-dai-nao-benh-vien-van-tinh-bi-ep-vao-duong-cung.html.]
“Cô là 8 ?”
Đường Thu ngước mắt qua, mặt trông chút quen mắt. Bỗng nhiên, cô nhận thấy biểu cảm của Văn Tinh bên cạnh bình thường.
Chỉ thấy cô bé gắt gao nắm chặt cây bút, đôi mắt trừng lớn, chút hoảng sợ chút phẫn nộ.
Đường Thu nháy mắt hiểu rõ. Đối phương mở miệng : “Con ranh con c.h.ế.t tiệt , trốn ở chỗ chịu về, tao uổng công sinh dưỡng mày.”
“Mẹ, chuyện gì lát nữa hãy , chúng con đang làm việc.”
Giọng Văn Tinh run lên, hàm răng c.ắ.n chặt, cô bé đầy mặt hoảng sợ đàn ông phía .
Cha của Văn Tinh kỳ thật dáng cao lớn, mặt đen sạm, đôi mắt to lộ rõ vẻ phiền chán, môi mỏng, mặt mày hung ác chằm chằm Văn Tinh, bộ dáng như động thủ bất cứ lúc nào.
“Làm việc cái gì mà làm việc, nếu bọn tao tìm tới tận đây thì làm gặp mày!”
Mẹ Văn Tinh một chút cũng thèm để ý đến Đường Thu. Nhìn tuổi tác Đường Thu cũng chỉ hơn Văn Tinh vài tuổi, bà đoán chắc là đồng nghiệp của con gái .
“Các đang làm chậm trễ bệnh nhân phía khám bệnh, mời các ngoài, bằng sẽ gọi bảo vệ!”
Đường Thu cách hành xử của hai vợ chồng , đau lòng cho Văn Tinh, chán ghét bọn họ. Văn Tinh càng là hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Cô bé cũng để cô giáo thấy bộ dáng nan kham của , liền định dậy: “Thưa cô, để em đưa bọn họ……”
“Ngồi xuống!”
Đường Thu thoáng qua Văn Tinh: “Ca làm việc của em còn kết thúc, ngoài làm cái gì. Các tìm cô thì bên ngoài chờ.”
Vợ chồng nhà họ Văn nghĩ tới Đường Thu tuổi còn trẻ mà chuyện cường thế như , qua còn giống như lãnh đạo của con gái .
“Cha , đây là cô giáo của con, đồng chí Đường Thu. Bên ngoài nhiều xếp hàng lâu mới đến lượt. Cha ngoài chờ , chờ con làm xong sẽ gặp.”
Cô bé xác thật cũng cần một thời gian để chuẩn tâm lý, bằng …… Văn Tinh gắt gao bấm chặt lòng bàn tay, cô bé sợ sẽ nhịn mà trở mặt với bọn họ.
“Các là cái bệnh viện kiểu gì thế hả, tao tới tìm con gái tao đều ? Tao thấy các chính là bệnh viện chui, hắc……”
Cha Văn Tinh cũng tố chất gì, ngay khi ông bắt đầu mắng chửi, Đường Thu tay bấm điện thoại gọi phòng bảo vệ.
“Chỗ gây rối, cử vài tới đưa bọn họ ngoài.”
“Đừng, chúng ngoài, chúng ngoài chờ!”
Mẹ Văn Tinh rốt cuộc vẫn nhát gan, bà túm lấy ông chồng đang phẫn nộ nhanh chóng cửa. Văn Tinh cúi gằm mặt xuống.
“Cảm ơn cô.”
“Không sợ bọn họ.”
Đường Thu thể giúp chỉ bấy nhiêu, đến cuối cùng Văn Tinh vẫn là đối mặt với bọn họ. Văn Tinh gật đầu.
“Vâng, em đang nghĩ lát nữa làm thế nào thuyết phục bọn họ về quê.”