“Bọn họ tính toán cũng khôn thật đấy.”
Đường Thu lạnh một tiếng: “Xem trình độ thuần thục của bọn họ, lẽ đây đầu tiên tuồn đồ từ vườn quả của chúng ngoài.”
“Mẹ cũng thấy thế.”
Mẹ Cố tán đồng. Hoàng Ấu Miêu đầy mặt áy náy. Ngay từ đầu Đường Thu còn , thẳng đến khi Hoàng Ấu Miêu khổ sở :
“Thực xin cha , thực xin em dâu. Chị thật nghĩ tới bọn họ sẽ hổ như , sớm thế chị sống c.h.ế.t cũng sẽ giới thiệu bọn họ làm.”
“Chị giới thiệu ?”
Đường Thu cũng kinh ngạc. Lúc Cố Thời Thụ mới hổ : “Đó là mợ họ và họ của Ấu Miêu.”
“Thu Nhi, cũng là do chị vẫn luôn cầu xin chị, chị biện pháp mới giúp báo danh.”
Hoàng Ấu Miêu thực hối hận, cô nên mềm lòng, bằng xảy chuyện . Cha Cố và Cố cũng thở dài: “Con dâu cả, mặc kệ thế nào, bọn họ làm như là đúng. Hiện tại đừng là tiền t.h.u.ố.c men, một xu cha cũng sẽ cho bọn họ, còn đuổi việc nữa!”
“Cha, con tuyệt đối sẽ xin xỏ cho bọn họ, cha yên tâm .”
Hoàng Ấu Miêu vẫn rõ ràng trái, vườn quả là sản nghiệp của em dâu, thể tùy ý để khác đạp hư như .
“Việc để chúng em xử lý, hai chị cần tham dự .”
Đường Thu tức giận, mà là để cho hai bọn họ tránh hiềm khích, miễn cho đến lúc đó bà Hồ tới dây dưa với chị dâu cả.
“Được.”
Hoàng Ấu Miêu và Cố Thời Thụ gật đầu đồng ý. Chờ trở về phòng, Hoàng Ấu Miêu vẫn còn đang ảo não.
“Em nên nhận lời em, bằng cũng sẽ nháo đến mức khó coi như .”
“Mẹ em cũng Hồ Chí Phi vô như thế. Nhạc mẫu là hiểu lý lẽ, tin tưởng bà thể hiểu cho em.”
Cố Thời Thụ an ủi vợ như . Hoàng Ấu Miêu trong lòng khó chịu, cũng chỉ thể gật đầu.
Khi Đường Thu trở về phòng, hai đứa nhỏ ngủ. Mẹ Cố theo cô nhà: “Thu Nhi, của Hồ Chí Phi là loại ngang ngược, ngày mai con vẫn nên đưa cùng. Vạn nhất bà giở thói la lối lóc ăn vạ, sẽ đối phó, đừng để bà làm con thương.”
“Vâng, đến lúc đó chúng cùng .”
Đường Thu từ chối. Ngày hôm , cô đưa cả cha Cố và Cố cùng đến bệnh viện. Vừa đến nơi thấy cảnh tượng mắt, chao ôi, nhà họ Hồ thật đúng là... hưởng thụ a. Chỉ một bữa sáng thôi mà Hồ Chí Phi và mỗi gọi hai lồng bánh bao hấp, còn mỗi thêm một bát mì. Tóm là ăn như c.h.ế.t đói, điên cuồng nhét bụng.
Mẹ Cố tức đến bật : “Ái chà, các cũng hưởng thụ gớm nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-565-chan-tuong-phoi-bay-ke-an-cap-la-lang-doi-boi-thuong.html.]
“Bà cái gì thế, con trai ngã thương, cần tẩm bổ.”
Bà Hồ đúng lý hợp tình: “Tôi chăm sóc nó vất vả, đói một chút thì làm ? Các sẽ tiếc chút tiền chứ?”
“Tôi thể tiếc, với tiền đề việc xác thật là trách nhiệm của vườn quả chúng .”
Mẹ Cố bắt đầu mát mẻ. Bà Hồ và Hồ Chí Phi mạc danh cảm thấy chút chột . Hay là... bà cái gì ? Không khả năng! Trừ bỏ một đứa trẻ con, căn bản là ai thấy! Nghĩ , bà Hồ :
“Thì đương nhiên là trách nhiệm của vườn quả các . Các đây là thương lượng xong sẽ bồi thường bao nhiêu tiền ?”
“Tưởng bở !”
Mẹ Cố tức giận quát: “Việc chúng tìm hiểu rõ ràng. Nếu hai con các trộm quả từ vườn nhà chúng , Hồ Chí Phi cũng sẽ ngã. Việc căn bản trách nhiệm của vườn quả, cho nên chúng sẽ gánh vác bất luận khoản phí nào!”
“Cái gì?!”
An Bình sợ ngây . Cô nghĩ tới chồng và chồng sẽ làm chuyện quá quắt như . Hắn cư nhiên là ngã trong lúc đang ăn trộm quả?
“Bà bậy!”
Bà Hồ thừa nhận: “Tôi căn bản mặt ở đó, đang làm ruộng ở nhà, nếu khác gọi , còn chẳng con trai ngã.”
“Mẹ chồng ... đúng là ở nhà mà.”
An Bình nhớ rõ khi khác tới gọi, chồng cô từ trong phòng . Chỉ là ngày hôm đó bà kỳ quái, cứ ru rú trong phòng ngủ suốt.
“Cái đó thì chắc, chúng tìm nhân chứng .”
Đường Thu lạnh : “Việc các thuộc về gieo gió gặt bão, chúng sẽ bồi thường một xu, thậm chí... về các cũng cần tới vườn quả làm nữa!”
Bà Hồ sợ ngây . Công việc như , bà con trai mất, vì thế càng thêm cứng cổ thừa nhận.
“Tôi thấy các đây là bồi thường tiền nên tìm cớ. Lúc hái quả đông như , cô dựa cái gì con trai ngã thương liên quan đến vườn quả nhà các !”
Bà càng càng hăng, phảng phất như Đường Thu bọn họ thật sự là những ông chủ vô lương tâm. Bà thậm chí còn lớn tiếng ồn ào ngay tại bệnh viện.
“Bà con cô bác mau đến xem a! Con trai làm việc ở vườn quả nhà các cô , kết quả ngã thương, bọn họ chỉ chịu bồi thường tiền, còn oan uổng cho con trai trộm đồ. Quá khi dễ , hu hu hu...”
“Mẹ.”
An Bình ngăn chồng . Cô bỗng nhiên nhớ tới trong nhà thường thường sẽ xuất hiện một ít hoa quả. Khi đó chồng cô luôn là phúc lợi của vườn, hoặc là mua, nhưng bọn họ luôn đem bán lấy tiền. Vườn quả thật sự sẽ cho nhiều phúc lợi như ?
“Câm miệng, chuyện việc của cô.”
Hồ Chí Phi sợ An Bình lung tung. Bà Hồ lôi kéo cô: “An Bình , chồng con sắp bắt nạt c.h.ế.t . Chúng thể thành thật nén giận như . Cái gì đáng là của chúng thì đòi, bồi thường tiền, bắt bọn họ bồi thường tiền, bằng chúng và con cái lấy gì ăn uống a.”