“Cha, cha đừng c.h.ế.t mà, hu hu hu...”
Bên trong vây quanh nhiều , bác sĩ đuổi bớt ngoài: “Làm phiền bà con cô bác ngoài , chúng cần bôi t.h.u.ố.c và kiểm tra tình hình cho thương.”
Cha Cố trấn an nhà nạn nhân: “Mẹ Chí Phi, bà đừng vội...”
“Không vội? Sao thể vội , đó là con trai đấy!”
Mẹ của Hồ Chí Phi - bà Hồ tức giận gầm lên: “Nhiều làm như , cố tình ngã trúng con trai chứ!”
“Bà ý gì? Chẳng lẽ chúng còn cố ý nhắm con trai bà ?”
Mẹ Cố vốn dĩ tính tình , ngay từ đầu bà nhẫn nhịn là nể tình Hồ Chí Phi thương. đối phương năng như , bà liền vui.
Bà Hồ sầm mặt : “Con trai ngã, chẳng lẽ còn cho phép đau lòng ? Vườn quả của các xác thực nhiều như , xui xẻo rơi trúng đầu con trai !”
“Được , , đều bớt tranh cãi , xem tình hình của Chí Phi thế nào .”
Cha Cố cũng nghĩ tới sẽ phát sinh t.a.i n.ạ.n ngoài ý như . Đường Thu đúng lúc bước , liếc mắt một cái liền thấy một phụ nữ tướng mạo khắc khổ, lúc đang đầy mặt oán khí chằm chằm cha chồng cô.
“Chí Phi nhà nếu mệnh hệ gì, lời khó , các bắt buộc bồi thường tiền!”
Bộ dáng hô to gọi nhỏ của bà Hồ làm Đường Thu hoài nghi bà căn bản lo lắng cho con , mà ngược là lo lắng nhà họ Cố sẽ quỵt nợ.
“Haizz!”
Cha Cố thở dài, gì. Đường Thu cất bước : “Bác gái, chúng cứ xem tình hình của Chí Phi hãy . Bác yên tâm, phàm là thật sự ngã tật gì, mà nguyên nhân thật sự do vườn quả, chúng sẽ mặc kệ .”
“Thế còn .”
Bà Hồ chú ý kỹ cách dùng từ của Đường Thu, bà cho rằng Đường Thu đây là đáp ứng bồi thường, mặt cũng hiện nụ .
“Vẫn là bà chủ Đường cách làm việc. Ông bà Cố , hai học hỏi con dâu , giàu như thì làm cũng thể keo kiệt .”
Cha Cố và Mẹ Cố: “...”
“Người thế nào ?”
Cố Thời Thụ vội vàng chạy tới. Anh cả Cố đang bận giải quyết hậu quả ở vườn, lúc đầy mặt lo lắng. Cha Cố lắc đầu: “Còn , đang xử lý ở bên trong.”
“Không các , nhưng các biện pháp an ở vườn quả nhà các chút nào.”
Bà Hồ bắt đầu lên giọng dạy đời: “Nhiều vườn quả như , dễ dàng ngã thế , về ai còn dám tới vườn quả nhà các làm việc nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-562-ba-ho-an-va-doi-boi-thuong-tai-tram-y-te-dai-doi.html.]
“Tôi thấy các nên tăng thêm tiền lương cho công nhân , bằng sự việc nguy hiểm như xảy , về sợ là dám tới làm nữa .”
“Không dám tới làm thì thôi.”
Bác cả Cố vẫn luôn bên cạnh , vốn dĩ thấy bà Hồ vô lễ với cha Cố như , ông nghĩ Hồ Chí Phi còn khỏi phòng cấp cứu nên cũng ráng nhịn. Không nghĩ tới bà càng càng quá đáng, phảng phất như quên lúc để vườn quả làm việc, bà nhờ vả trong thôn thế nào.
“Anh cả.”
Cha Cố lắc đầu với bác cả Cố. Thời điểm , bọn họ cũng cãi , cho nên đều thèm phản ứng bà Hồ nữa. Cố tình bà Hồ cảm thấy đúng, bà sang với Đường Thu:
“Bà chủ Đường, chuyện sai . Cô xem, leo cây hái quả, đôi khi còn khiêng sọt quả nặng như xuống núi, đây đều là việc nặng nhọc cả.”
“Bác gái, xin hỏi bác, ngày thường các bác làm ruộng, nhẹ nhàng hơn việc ?”
Đường Thu cũng dễ bắt nạt. Bà Hồ theo bản năng đáp: “Cái đó thì , việc nhà nông cũng vất vả như thế.”
“ , bà làm việc nhà nông mà mức lương cao như thế , thấy bà mơ cũng sẽ tỉnh đấy!”
Mẹ Cố nhịn liền dỗi một câu. Sắc mặt bà Hồ khó coi: “ việc nhà nông là làm cho nhà , thể giống với cái ?”
“Đương nhiên là giống .”
Đường Thu tủm tỉm : “Tiền lương trả đều căn cứ mức độ vất vả. Ví dụ như các bác gái làm khâu phân loại quả thì tiền lương sẽ thấp hơn một chút, việc nào tốn sức hơn thì tiền lương sẽ cao hơn. Bác cả, cảm thấy thế nào?”
Bác cả Cố và bác gái cả đều đang làm việc ở vườn quả của Đường Thu, hai lập tức lên tiếng:
“Tôi cảm thấy hợp lý mà, phân phối theo lao động, thời gian làm việc càng dài thì tiền lương cũng càng cao.”
“Trường hợp của Chí Phi là thiểu , hơn nữa tiền lương đó của cũng thấp.”
Bà Hồ xụ mặt: “Các là một nhà, đương nhiên giúp đỡ trong nhà chuyện .”
“Mẹ, là đưa bác Hồ đến vườn quả của chúng , hỏi thăm những công nhân khác xem.” Đường Thu cũng giận, chỉ bình tĩnh : “Nếu các đều cảm thấy hợp lý, thể từ chức. Đến lúc đó tuyển khác là , rốt cuộc... ở nông thôn tuyển khó.”
Lời thốt , mấy nam đồng chí giúp đưa Hồ Chí Phi tới đây liền bất mãn :
“Bác Hồ, cảm thấy công việc ở vườn quả , bác ngàn vạn đừng bừa.”
“ đấy, bà chủ Đường và nhà họ Cố đều hòa khí, ngày thường lễ tết còn phát quà cáp, đãi ngộ kém gì công nhân trong xưởng .”
“Bác cảm thấy hợp lý, đến lúc đó bảo Chí Phi nhà bác đừng làm nữa là . Chúng còn việc, phụng bồi!”
Mấy vốn lòng đưa tới giúp, nghĩ tới của Hồ Chí Phi khó chơi như , trong lúc nhất thời ấn tượng đối với nhà bà cực kỳ tệ hại. Bà Hồ dỗi đến mức nên lời. lúc , bác sĩ : “Người nhà ?”