Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 465: Chàng Rể Thẳng Thắn Dằn Mặt Kẻ Đào Góc Tường, Gia Đình Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-03-01 02:20:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đặng Lệ Bình, nếu để thấy cô bôi nhọ Trân Trân thêm một câu nào nữa, đừng trách khách khí.”

Đỗ Tam Cường lạnh một tiếng: “Tôi tuy thói quen đ.á.n.h phụ nữ, nhưng chọc điên lên thì cũng tẩn tuốt!”

Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Đỗ Tam Cường, Đặng Lệ Bình thể bôi đen Vương Trân Trân, trong lòng chút buồn bực.

“Vậy rốt cuộc coi trọng nó ở điểm gì chứ? Nó cái gì em đều cái đó, em còn thể vì làm hơn nó. Anh Tam Cường, chi bằng ở bên em .”

Vương Trân Trân:!!!

Giỏi thật, đập chậu cướp hoa ngay mặt cô luôn.

Đường Thu cảm nhận áp suất thấp Vương Trân Trân, nhịn thở dài. Trân Trân đúng là xui xẻo mới loại chị em họ như thế .

Đồng t.ử Đỗ Tam Cường co rút , há hốc mồm, vẻ mặt ghét bỏ lùi hai bước.

“Cô nghĩ là tiên nữ đấy chứ? Loại như cô, dâng đến tận cửa cũng chẳng thèm.”

“Phụt…”

Vương Trân Trân câu trả lời của Đỗ Tam Cường chọc , tự nhiên cũng kinh động đến hai đang ở cửa nhà vệ sinh.

Đặng Lệ Bình đột ngột đầu , liền chạm nụ như như của Vương Trân Trân và Đường Thu.

“Trân Trân, em ?”

Đỗ Tam Cường quan tâm bước tới, tự nhiên nắm lấy tay Vương Trân Trân.

Đường Thu giải thích: “Chúng gọi thêm hai món, ngờ xem một màn kịch đặc sắc như .”

“Trân Trân, em đừng hiểu lầm.”

Sắc mặt Đặng Lệ Bình đổi cũng thật nhanh, cô nở nụ : “Chị họ chỉ là giúp em thử thôi. Mắt của em tồi, chọn đàn ông , vượt qua bài kiểm tra của chị, chúc mừng em nhé, Trân Trân.”

phản ứng cũng nhanh thật, nhưng Vương Trân Trân tin, cô lạnh một tiếng.

“Tôi mượn chị thử . Đặng Lệ Bình, cái đồ giả tạo c.h.ế.t tiệt , đạt mục đích nên tức đến mức !”

đấy, còn lúc cô tức đến vỡ mặt nữa kìa.”

Đường Thu ung dung sắc mặt lúc xanh lúc trắng của Đặng Lệ Bình. Một chọi ba, cô làm gì , chỉ thể chật vật chạy về phòng bao.

Bầu khí trong phòng bao cũng tệ lắm, còn về phần dì Phùng Thúy, lúc cha hai bên lờ .

Bữa cơm , con họ ăn vô cùng hụt hẫng. Khi kết thúc, Vương và Trương Tú Phân hai tay nắm tay thiết.

Đỗ Quân cùng xưởng trưởng Vương uống xong rượu, lúc bắt đầu xưng gọi . Khi chia tay, Đường Thu nhỏ giọng với Vương Trân Trân:

“Trân Trân, em về chuyện đàng hoàng với em, đừng cãi nhé.”

“Vâng, chị Thu, chị đừng lo cho em.”

Vương Trân Trân khẽ gật đầu. Trương Tú Phân vội với Đỗ Tam Cường: “Con tiễn Trân Trân và cha con bé . Chúng Thu Nhi cùng , lạc , con cần vội về.”

“Vâng, .”

Đỗ Tam Cường, con rể tương lai tích cực vô cùng, làm Phùng Thúy ngứa mắt, bà hung hăng trừng mắt Đặng Lệ Bình một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-465-chang-re-thang-than-dan-mat-ke-dao-goc-tuong-gia-dinh-am-ap.html.]

“Mày xem, nếu mày mắt như Vương Trân Trân, tìm đàn ông hơn thế , tao mới thể nở mày nở mặt mặt dì mày.”

“Mẹ còn con, bản cũng mắt bằng dì, chọn chồng bằng chồng dì .”

Đặng Lệ Bình từ nhỏ ghét nhất là đem cô so sánh với Vương Trân Trân, rõ ràng Vương Trân Trân hồi nhỏ sống hạnh phúc hơn cô nhiều.

Những lời Đường Thu lúc thấy, cô nhàn nhạt liếc qua Phùng Thúy. Xem tính cách của Đặng Lệ Bình quan hệ lớn với gia đình.

Chờ bọn họ , Đỗ Quân cũng thanh toán xong trở , sắc mặt Trương Tú Phân lắm.

“Cha của Trân Trân thì là tồi, nhưng cái bà dì , cứ cảm thấy bà cố ý châm ngòi ly gián.”

“Mợ, mợ cảm giác sai .”

Đường Thu kể chuyện xảy ở nhà vệ sinh một , xong Trương Tú Phân sửng sốt.

“Người trẻ tuổi bây giờ, đào góc tường nhà mà trắng trợn táo bạo ?”

“Biểu tỷ của Trân Trân như , nếu thằng Tam Cường mà thích, thì cái mối hôn sự cũng từ bỏ!”

Đỗ Quân nghĩ đến bộ dáng khắc nghiệt của Đặng Lệ Bình, chút ghét bỏ. Đường Thu phì :

“Cậu mợ, hãy tin tưởng Trân Trân và cha em thể xử lý , chúng bên đừng để bụng chuyện .”

“Ừ, mợ cũng lo Trân Trân chịu ủy khuất.”

Trương Tú Phân là thật sự thích Vương Trân Trân, coi cô như nửa đứa con gái. Đường Thu trêu ghẹo vài câu, mấy mới trở về căn nhà Đỗ Tam Cường mua.

Ở một bên khác, Đỗ Tam Cường đưa bọn họ về đến nhà, Đặng Lệ Bình còn ăn vạ chịu , Vương Trân Trân nhịn nhịn.

Cô bảo Đỗ Tam Cường về : “Anh Tam Cường, nhà em xử lý chút việc riêng, về .”

“Con bé , Tam Cường đến cũng đến , cứ ở đây ăn xong cơm tối hẵng về.”

Mẹ Vương tức giận lườm Vương Trân Trân một cái, nhưng Vương Trân Trân kiên quyết: “Anh Tam Cường.”

“Vậy , thưa bác gái, cha cháu mới tới, cháu lúc đưa ông bà dạo phố, cứ chuyện ạ.”

Đỗ Tam Cường là sắc mặt, dặn dò Vương Trân Trân: “Trân Trân, chuyện đàng hoàng với cô chú nhé.”

“Vâng.”

Vương Trân Trân sắc mặt khó coi gật đầu. Bên Đặng Lệ Bình thấy Đỗ Tam Cường , vội dậy.

“Dì, nhà cháu cũng việc, cháu về đây.”

“Đặng Lệ Bình, chị đó!”

Vương Trân Trân túm chặt lấy Đặng Lệ Bình. Đỗ Tam Cường chạy càng nhanh hơn, cơ bản đoán Trân Trân gì.

cũng là yêu của , tự nhiên giữ cho cô chút mặt mũi, cho nên xen .

“Trân Trân, con làm gì ?”

Mẹ Vương đối với hành động của Vương Trân Trân chút bất ngờ, Phùng Thúy tức giận :

---

Loading...