“Em còn trêu chọc cô nữa, sẽ quản em .”
Vệ Bân tỏ vẻ tâm mệt. Anh dự cảm, tình em của ba bọn họ e là khó giữ.
Đường Thu mới rửa mặt xong , liền thấy Cố Thời Xuyên dẫn Từ Chính Mậu xem hai đứa bé. Cô thực thấy động tĩnh bên ngoài, bất quá Cố Thời Xuyên thể xử lý , cô cũng lười mặt.
“Chị dâu, bé Ngôi Sao đáng yêu quá .”
Từ Chính Mậu mới làm nhiệm vụ về, thấy lúc Ngôi Sao và Dương Dương mới sinh nhăn nheo dúm dó. Hiện tại hai đứa nhỏ lớn, khuôn mặt bụ bẫm thơm mùi sữa, đặc biệt khiến yêu thích.
“Cậu thích , mau tìm vợ sinh một đứa .”
Cố Thời Xuyên tâm trạng hơn nhiều, thấy con là bực dọc tan biến.
“Anh Cố, tưởng em ?”
Từ Chính Mậu nghĩ đến Điền Chi - từng theo đuổi buông, tức khắc lông tóc dựng , sợ tới mức lập tức nhận nhiệm vụ công tác.
“Nếu ai thích hợp, bác sẽ giúp cháu để ý.”
Mẹ Cố thích nhất là khác hữu tình nhân chung thành quyến thuộc, mấy vui vẻ.
Buổi tối Cố Thời Xuyên mời Từ Chính Mậu ở ăn cơm. Cả nhà trong sân, hai đứa bé ngoan, lúc lớn ăn cơm thì chúng đang ngủ.
“Chà, cháu nhớ tay nghề của bác gái quá.”
Từ Chính Mậu ăn khen dứt miệng. Mẹ Cố mỉm : “Món chân gà da hổ bác cũng là làm theo cách Thu Nhi chỉ đấy, cháu thích thì thường xuyên tới ăn.”
Chỉ là món tốn dầu lắm, nếu ở quê, Cố chắc chắn tiếc dám làm, nhưng làm cho con trai con dâu và khách ăn, bà vui vẻ.
Ở sân bên cạnh, Vệ Bân gặm cái màn thầu khô khốc, ăn kèm với đồ ăn lấy từ nhà ăn tập thể, chút hâm mộ sang Cố Thời Xuyên và Từ Chính Mậu đang vui vẻ.
“Anh, cưới vợ đúng là khác hẳn nhỉ, với Cố, Từ quan hệ bao.”
Vệ Di thầm nghĩ, nếu tại Đường Thu, cô hiện tại cũng thể ở sân bên cạnh ăn cơm .
“Tiểu Di, em thu dọn đồ đạc , đưa em về Kinh Đô.”
Vệ Bân trong lòng hụt hẫng, thể thừa nhận Cố Thời Xuyên đúng. Tiếp tục mặc kệ, chỉ làm em gái càng lún càng sâu.
“Em !”
Vệ Di đặt mạnh bát đũa xuống, bước nhanh về phòng , đóng cửa cái rầm, ngay cả Đường Thu ở cách vách cũng thấy.
“Đừng để ý đến họ.”
Cố Thời Xuyên gắp cho Đường Thu một cái chân gà. Đường Thu để ý . Từ Chính Mậu dám tham gia chuyện .
Buổi tối trở phòng, Đường Thu cũng nhắc đến chuyện đó. Cố Thời Xuyên chủ động :
“Vợ, chuyện với Vệ Bân , bảo sớm đưa em gái .”
“Tùy thôi, dù cũng chẳng ảnh hưởng gì đến em.”
Đường Thu : “Ngày mai em thành phố tìm mặt bằng, em định mở một cửa hàng quần áo ở bên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-266-ca-cap-cuu-khan-cap-oan-gia-ngo-hep-o-benh-vien.html.]
Tuy rằng cạnh tranh ở đây lớn hơn ở quê nhiều, nhưng cô ưu thế của , cô nhập quần áo thời thượng hơn.
“Được, chỗ nào cần giúp đỡ, em nhất định với .”
Cố Thời Xuyên đau lòng vợ, buổi tối ôm chặt Đường Thu ngủ. Sáng sớm hôm , Đường Thu ấm làm cho tỉnh giấc. Đặc biệt là Cố Thời Xuyên tỉnh, phát hiện cô tỉnh , vội vàng mặc quần áo dậy.
“Vợ, huấn luyện sớm đây!”
Anh hoảng loạn rời , sợ chậm thêm một giây nữa sẽ nhịn mà làm chuyện làm. Nhìn bóng lưng hoảng loạn của , Đường Thu nhịn . Ăn xong bữa sáng, cô giao con cho Cố, định cửa thì Bác sĩ Triệu vội vã chạy đến.
“Tiểu Đường, bệnh viện chúng một quân nhân tình trạng khác đồng chí Cố là bao, Viện trưởng mời cô đến xem giúp.”
“Được.”
Đường Thu vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên, về phòng lấy túi dụng cụ y tế, nhanh chóng nhảy lên xe đạp.
“Chị dâu.”
Vừa lúc Vệ Bân và Vệ Di ở cách vách cũng vội vã . Vệ Bân chào hỏi một tiếng, là đàn ông, đạp xe nhanh, loáng cái biến mất mặt cô.
Đường Thu thì theo Bác sĩ Triệu, hai đạp xe hướng về phía Bệnh viện Quân y. Cũng may bệnh viện xa, Bác sĩ Triệu đạp phía , thở hổn hển :
“Tiểu Đường, đồng chí cũng là trụ cột của quân đội. Các bác sĩ khác của chúng cố gắng hết sức , hiện tại hy vọng của đều đặt cả cô.”
“Bác sĩ Triệu, chồng cũng là quân nhân, phàm là cơ hội, nhất định sẽ giúp .”
Đường Thu đối với quân nhân luôn một sự kính trọng từ trong xương tủy. Hai như bay.
Trên tầng hai, Viện trưởng Vương với Vệ Bân và Vệ Di mới tới nơi: “Chúng cố gắng hết sức. Bất quá bệnh viện chúng đây từng tiền lệ, đó cũng thương nặng như , hiện tại trở đơn vị .”
“Vậy còn mau cho mời vị bác sĩ chữa khỏi cho đó tới!”
Giọng Vệ Di cao vút lên. Viện trưởng Vương liếc cô một cái, với Vệ Bân: “Đã mời . Hiện tại chỉ cô mới thể cứu chữa cho đồng chí Vệ Quốc, các cứ bình tĩnh.”
“Vâng.”
Vệ Bân lạnh giọng nhắc nhở Vệ Di: “Từ giờ phút , em câm miệng cho , giao cho xử lý.”
Vệ Di: “...”
“Được .”
Cô rốt cuộc cũng thỏa hiệp. lúc , Viện trưởng Vương mới tới, kích động :
“Bọn họ tới !”
Vệ Bân và Vệ Di theo bản năng về hướng Viện trưởng Vương đang , giây tiếp theo cả hai hóa đá!
Sao là Đường Thu?
Vệ Di khiếp sợ Đường Thu và Bác sĩ Triệu đang chậm rãi tới.
“Tiểu Đường, mau , bệnh nhân đang đợi cô.”
Viện trưởng Vương căn bản chú ý tới biểu cảm của hai em nhà họ Vệ, ông đang định đưa Đường Thu phòng phẫu thuật vô trùng.
Đường Thu cũng thấy Vệ Bân và Vệ Di, ngờ oan gia ngõ hẹp như . Cô nhíu mày, nhưng cũng để tâm lắm.