“Cháu…”
Điền Chi phản bác, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng của Doãn Thủy Tiên thì con đường nữa. Cô chỉ thể quỳ sụp xuống mặt Đường Thu, lóc t.h.ả.m thiết:
“Đồng chí Đường, xin , là ma xui quỷ khiến, đều là của . Tôi thấy các mua nhiều đồ điện như , nghĩ một gia đình quân nhân bình thường mua nổi, sợ làm ô uế quân đội nên mới tố cáo, tình hình thực tế nhà cô. Tôi chỉ cho quân đội thôi!”
“Cô nhẹ nhàng nhỉ, một câu ' cho quân đội' của cô thể sẽ hủy hoại gia đình khác đấy.”
Đường Thu cô với ánh mắt lạnh lẽo, chút thương cảm: “Tôi sẽ tha thứ cho cô. Chủ nhiệm Doãn, hy vọng bà làm , nếu cũng thể tố cáo đích danh bà bao che cho kẻ vu khống đấy.”
Tố cáo đích danh ai thì quá rõ ràng . Doãn Thủy Tiên kinh hãi, lập tức nghiêm mặt với Điền Chi: “Đồng chí Điền, cô nhà quân nhân trong đại viện chúng . Hy vọng cô thể thành khẩn xin đồng chí Đường Thu, đó thu dọn đồ đạc rời khỏi đơn vị ngay lập tức.”
“ đấy, khu gia đình chúng thể chứa chấp loại tâm địa độc ác như .”
“Nhà cô Hoa , đây là em gái ruột cô mà cô dạy dỗ . Để nó làm loạn thế .”
“Cứ như thế mà còn đòi gả cho đồng chí Từ. là mơ giữa ban ngày. Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”
“…”
Quả nhiên, chỉ Đường Thu và Cố, xem ít tâm tư của Điền Chi đối với Tiểu Từ.
Mặt Điền Chi lúc đỏ lúc trắng, cô hổ nắm chặt tay, hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống. ngoài xin , cô còn cách nào khác.
“Xin , chị dâu Cố, là em ma xui quỷ khiến, đều là của em. Xin chị tha cho em .”
“Mày đúng là điên !”
Chị Hoa hung hăng véo Điền Chi một cái, tức c.h.ế.t. Xem nhiệm vụ giao cho chị thành . Làm ầm ĩ thế , thanh danh Điền Chi nát bét, chẳng ai thèm rước, huống chi là những lính tiền đồ trong quân đội.
“Tiếng bé quá, đủ thành ý .”
Đường Thu tủm tỉm Doãn Thủy Tiên: “Chủ nhiệm, trạm phát thanh của đại viện chúng dùng đến . Để cùng rút kinh nghiệm.”
“Đồng chí Điền, cô một bức thư xin , đến lúc đó tự lên trạm phát thanh . Đọc liên tục 3 ngày.”
Doãn Thủy Tiên đau đầu day day trán, bà sợ Đường Thu sẽ lôi chuyện cũ , chỉ mau chóng giải quyết việc cho êm xuôi. Dù Đường Thu đưa bằng chứng xác đáng, nghĩ đến Cố Thời Xuyên chắc cũng sắp thả về, lúc đó ông thần mà nổi giận thì còn mệt hơn.
“Được.”
Điền Chi nhục nhã đồng ý, tay nắm chặt đến trắng bệch, nhưng cô ở đây cô thế cô, chẳng làm gì ai.
Quả nhiên, đám đông còn giải tán thì Cố Thời Xuyên và Từ Chính Mậu cùng trở về, cả hai đều mặc quân phục chỉnh tề, khí thế bức .
“Trời đất, Cố, đông ở nhà thế, chẳng lẽ chị dâu xảy chuyện ?”
Từ Chính Mậu kinh hãi. Cố Thời Xuyên cũng ba chân bốn cẳng chạy tới, mặt đầy lo lắng: “Tôi xem vợ thế nào.”
Ngày dự sinh của Đường Thu gần, Cố Thời Xuyên sợ cô chuyển hoặc làm cho tức giận mà ảnh hưởng đến t.h.a.i khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-239-ke-to-cao-lo-dien-tu-chinh-mau-tu-choi-phu-phang.html.]
Kết quả hai chạy tới nơi thì thấy Đường Thu vẫn yên lành ghế bập bênh, Điền Chi đang quỳ đất, một đám đang xem náo nhiệt.
“Có chuyện gì thế?”
Cố Thời Xuyên căng thẳng đến mặt Đường Thu, sờ sờ tay cô, xác định cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ Cố lập tức kích động tiến lên mách: “Thằng hai, con chứ? Con bé Điền Chi vô lương tâm , chỉ vì và vợ con đồng ý làm mai cho nó với Tiểu Từ mà nó tố cáo con và cái Thu tham ô. Nếu cái Thu nhanh trí thì chừng nó hại c.h.ế.t .”
Cố Thời Xuyên: “!!!”
Ánh mắt lạnh lùng như d.a.o găm dừng Điền Chi, Điền Chi càng dám ngẩng đầu, run rẩy bần bật.
Bởi vì lúc Từ Chính Mậu đang trợn mắt há hốc mồm chằm chằm Điền Chi, chút vô tội chỉ : “Bác gái, bác Tiểu Từ là cháu hả? Cháu liên quan gì?”
“Là đấy.”
Đường Thu cao giọng: “Tiểu Từ , hôm nay mặt , chi bằng rõ ràng . Nếu đồng chí Điền cứ tưởng ý với cô , là do cố tình chia rẽ uyên ương, làm lỡ dở nhân duyên của cô .”
“Tôi ! Tuyệt đối !”
Điền Chi đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hoảng sợ và ghét bỏ như thấy dịch bệnh của Từ Chính Mậu, nước mắt tức khắc trào .
Từ Chính Mậu há hốc mồm, quả thực sợ ngây , rụt cổ , tràn đầy áy náy với Đường Thu: “Xin chị dâu, gây thêm phiền toái cho chị . Cháu oan quá!”
Nói xong về phía Điền Chi, nghiêm túc : “Đồng chí Điền, hiện tại thực sự ý định tìm đối tượng. Hơn nữa, mẫu thích là kiểu như cô. Xin cô tự trọng.”
Oanh ~
Nếu chỉ là Đường Thu thì lẽ Điền Chi còn thấy nhục nhã đến thế. Đằng Từ Chính Mậu thẳng mặt như , nhất thời ánh mắt cô đều một lời khó hết, thương hại khinh bỉ.
Chị Hoa càng tức giận véo Điền Chi một cái rõ đau: “Cái đơn vị chỉ là đàn ông, mày cứ treo cổ một cái cây thế hả. Giờ nông nỗi , tao xem mày còn mặt mũi nào về gặp cha .”
“Chị, hu hu hu, em cố ý!”
Điền Chi bắt đầu lóc, cô nhỏ con gầy gò, lên còn nấc cụt, trông cũng chút đáng thương. Đường Thu đoán ý đồ của cô , là cho Từ Chính Mậu xem, diễn khổ nhục kế.
Quả nhiên, cô đáng thương hề hề về phía Từ Chính Mậu: “Xin , nghĩ sự việc sẽ thành thế . Tôi chỉ là quá ngưỡng mộ …”
cô , vốn nhan sắc bình thường, lên nước mắt nước mũi tèm lem, chẳng đẽ gì mà ngược còn xí.
Từ Chính Mậu đến đau cả mắt, đau đầu lời thật lòng: “Sự thật là cô làm ầm ĩ lên thế đấy. Điền Chi, cô làm thế là đúng, chị dâu đắc tội gì với cô. Cô làm là hại hại .”
Điền Chi: “…”
“Được , nên xin thì xin , chúng cũng giải tán .”
Doãn Thủy Tiên cũng thấy đau mắt, hơn nữa bà nhận thấy ánh mắt Cố Thời Xuyên lắm, đầy sát khí, chỉ chuồn sớm.
Cố Thời Xuyên u ám chằm chằm bà , giọng lạnh băng: “Chủ nhiệm Doãn, cấp quả thực hỏi tình hình nhà . Tôi giải trình với đơn vị, chứng minh từng nhận của quần chúng một cây kim sợi chỉ nào. chuyện bà tự ý dẫn đến khám nhà khi lệnh, chúng cần chuyện rõ ràng.”
---