Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 228: Đường Thu Mở Cửa Hàng, Viện Trưởng Bệnh Viện Đến Thăm

Cập nhật lúc: 2026-03-01 02:15:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Thu ít mà ý nhiều, “Không cần hỏi cũng , đồng ý cũng nghĩa là nhất định giúp họ đạt mục đích.”

“A?”

Chị dâu Hoàng sững sờ, chị còn cảm thấy em gái đơn thuần dễ chuyện, bây giờ mới phản ứng quá ngây thơ.

“Hôm qua Từ Chính Mậu .”

Đường Thu đặt bát bếp, định qua giúp, chị dâu Hoàng cho, thế là Đường Thu trơ mắt chị làm xong hết việc. Giữa trưa nấu cơm cho cô xong, chị dâu Hoàng mới về nhà .

Cứ như qua hai ngày, liền đến ngày phòng chiếu băng hình khai trương, Đường Thu cố ý đến.

Trước cửa phòng chiếu ít thiếu nam thiếu nữ trẻ tuổi, họ mặc quần ống loe và váy hoa thời thượng. Đường Thu trong lòng ngứa ngáy, chỉ hận thể mở ngay một cửa hàng quần áo.

“Thu Nhi, em xem tam ca làm thế nào?”

Đỗ Tam Cường đeo một cặp kính râm, nhướng mày, đừng , trông cũng dáng lắm.

Đường Thu bật , “Không tồi, tam ca tự kinh doanh em cũng yên tâm.”

“Đó là đương nhiên, hai đồng xem cả ngày, vui lắm.”

Đỗ Tam Cường ha ha , thực tế làm gì ai thật sự ở lì trong phòng chiếu cả ngày, , mỗi ngày nộp tiền ít.

Hôm khai trương, sảnh chiếu phim chật ních , sợ làm Đường Thu thương, Đường Thu dứt khoát . Đỗ Tam Cường thuê một nam đồng chí phụ trách đổi băng và thu tiền, dẫn Đường Thu xem nhà:

“Anh Thu Nhi em mở cửa hàng, nhắm một mặt tiền, dẫn em xem nhé?”

“Được ạ.”

Đường Thu vui vẻ đồng ý, mỗi ngày ở nhà nhàn đến mốc meo. Cửa hàng xa, ngay gần con phố , Đường Thu liếc mắt một cái ưng. Có điều giá nhà ở đây đắt hơn quê họ, cô bỏ hơn một vạn mới mua , với Đỗ Tam Cường:

“Chuyện trang trí giao cho , em sẽ vẽ một bản thiết kế.”

Bên độc đáo như ở quê, nhiều nhập hàng từ Dương Thành, cho nên Đường Thu làm mặt tiền độc đáo một chút mới thể thu hút khác.

“Tất cả cứ giao cho !”

Đỗ Tam Cường vỗ n.g.ự.c cam đoan, Đường Thu lúc mới yên tâm. Cô về nhà liền bắt đầu vẽ bản vẽ, Đỗ Tam Cường thì khắp nơi tìm thợ.

Bận rộn mấy ngày, Đường Thu quên mất chuyện của chị dâu Hoa, chị dâu Hoa tự tìm đến cửa.

“Em gái, Phó đoàn trưởng Cố thế nào ?”

“À, hỏi .”

Đường Thu : “Đồng chí Từ tạm thời xem xét chuyện hôn nhân, còn trẻ.”

“Không trẻ nữa, ở quê chúng , hơn hai mươi tuổi mấy đứa con !”

Chị dâu Hoa vui lắm, em gái chị như , chẳng lẽ đồng chí Từ còn chê?

“Đây là nguyên văn lời của đồng chí Từ.”

Điểm Đường Thu dối, hôm đó Từ Chính Mậu chính là như , nhưng chị dâu Hoa mấy tin tưởng.

“Em gái, em giúp bọn chị vài câu , em gái chị giống chị, chắc chắn mắn đẻ, em xem chị sinh cho lão Hoa hai đứa con trai !”

“Chị dâu Hoa, bây giờ là kế hoạch hóa gia đình, cho sinh nhiều.”

Đường Thu chút cạn lời vạch trần lời dối của chị dâu Hoa, chị dâu Hoa lúc mới tình nguyện :

“Đứa thứ hai và thứ ba nhà chị là sinh đôi, là em trai nhà đẻ chị.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-228-duong-thu-mo-cua-hang-vien-truong-benh-vien-den-tham.html.]

Chị dâu Hoa khẽ mím môi, thật đứa thứ ba là chị sinh, chị trốn về quê sinh, chẳng sợ khác . Cho nên chị mới đón cả con của em trai về cùng, để soi mói .

“Đó là chuyện nhà chị.”

Đường Thu quản, cô chỉ một lòng vẽ, chị dâu Hoa còn cách nào, “Em gái, em giúp bọn chị ?”

Đường Thu: …

“Không tin chị thể tự hỏi đồng chí Từ.”

Đường Thu thật sự đối phó với chị , dứt khoát dọn ghế đẩu nhà, chuyện với chị dâu Hoa nữa.

Chị dâu Hoa: …

Chị “phì” một tiếng, dắt bọn trẻ khỏi sân, gặp một nhóm đến tìm Đường Thu.

“Xin hỏi, đồng chí Đường ở đây ?”

“Không !”

Chị dâu Hoa cố ý , bỏ , làm Viện trưởng Vương và bác sĩ Triệu chút ngơ ngác.

“Nhân viên gác cổng là nhà ?”

Bác sĩ Triệu lẩm bẩm, lúc nãy họ đăng ký còn cố ý hỏi qua, phụ nữ ?

May mà chị dâu Hoàng lúc , chị nghi hoặc hỏi: “Các vị tìm ai?”

“Chúng tìm đồng chí Đường Thu.”

Viện trưởng Vương ôn hòa lên tiếng, ông đeo kính, ăn mặc nho nhã, học thức.

Chị dâu Hoàng tuy rõ nguyên do, nhưng vẫn : “Em Thu ở ngay đây, gọi cô .”

Chị nhà, “Em Thu, em Thu, tìm em .”

Đường Thu mờ mịt từ nhà chính , liền thấy bác sĩ Triệu và Viện trưởng Vương quen mặt.

“Viện trưởng Vương, bác sĩ Triệu, hai tìm đến đây?”

Đường Thu gần như quên mất hai họ, ngờ họ thể tìm đến tận đơn vị, cũng thật lạ.

“Cô đồng chí nhỏ , là về sẽ liên lạc nhiều, ngày nào cũng chờ điện thoại và thư của cô đấy.”

Giọng điệu của Viện trưởng Vương tuy chút oán trách, nhưng hề thật sự trách cô, rõ ràng là đang trêu chọc.

Đường Thu hổ , “Trong nhà nhiều việc quá, xin , mau nhà ạ.”

Cô rót cho hai , chị dâu Hoàng cũng tích cực giúp đỡ, liền bác sĩ Triệu :

“Tiểu Đường , viện trưởng của chúng còn cố ý liên hệ trường học cho cô, cô đến đơn vị lúc nào mà cũng một tiếng?”

“Mới đến thôi ạ, mấy ngày nay vẫn đang dọn dẹp nhà cửa.”

Đường Thu mỉm : “Để hai vị bận tâm , là của , nhưng vẫn cảm ơn viện trưởng.”

Chị dâu Hoàng một bên mà đầu óc ong ong.

Trời đất ơi, Đường Thu là một cô gái quê mùa kiến thức ?

Sao cô chỉ xinh mà còn quen cả viện trưởng bệnh viện?

---

Loading...