Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi - Chương 202: Đỗ Nhị Cường Cưới Vợ, Đường Thu Thu Về Tiền Tỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-01 02:15:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được , là con sai.”

Đỗ Tam Cường thức thời tự vả miệng , “Mẹ, đừng cho cha nhé, nếu cha chắc chắn sẽ đ.á.n.h con.”

“Con trai ông còn nguyền rủa ông với vợ ở riêng, đương nhiên cho ông .”

Trương Tú Phân bạo lực đ.á.n.h vài cái, để ý đến thằng con trai hỗn đản . Đỗ Tam Cường xin tha nhận sai, Trương Tú Phân mới miễn cưỡng tha cho .

“Chuẩn tiền , nhà sắp chuyện lớn.”

“Chuyện gì ạ?”

Đỗ Tam Cường ngơ ngác hiểu, Đường Thu mơ hồ đoán , quả nhiên thấy Trương Tú Phân vui đến thấy mắt, thần bí :

“Là hỷ sự của hai con.”

“Anh hai ạ?”

Đỗ Tam Cường gần đây vẫn luôn bận rộn kiếm tiền, thật sự để ý đến chuyện trong nhà, cho nên vẻ mặt mờ mịt.

“Anh hai con kết hôn.”

Trương Tú Phân đến miệng khép , bà còn vui vẻ : “May mà Thu Nhi, nếu hai con thể gặp vợ như .”

“A???”

Đỗ Tam Cường kinh ngạc, Đỗ Tam Cường ngơ ngác, giọng thiếu chút nữa biến điệu, “Sao đột ngột như ?”

“Cái gì mà đột ngột.”

Trương Tú Phân nhịn hung hăng đ.á.n.h một cái Đỗ Tam Cường, “Thằng nhóc chuyện hả.”

“Con…”

Đỗ Tam Cường nghẹn họng trân trối, đó ngượng ngùng , “Con chỉ là chút bất ngờ thôi, yên tâm, tiền mừng con đều chuẩn xong .”

“Được , bận việc của con , thấy con là phiền lòng.”

Trương Tú Phân đuổi Đỗ Tam Cường , đối mặt với Đường Thu ánh mắt đều dịu dàng hơn ít, bà đưa cho Đường Thu một bao lì xì lớn.

“Thu Nhi, mợ hứa với con tiền lễ bà mối.”

“Mợ, một nhà cả, mợ khách sáo làm gì ạ.”

Đường Thu chịu nhận. Trương Tú Phân và Đường Thu giằng co một hồi, sa sầm mặt :

“Con nhận là mợ giận đấy, nếu con, nhà mợ thể sống như , mợ khó khăn lắm mới tìm cớ cho con bao lì xì, từ chối.”

Đường Thu: *…*

Đối diện với ánh mắt kiên trì của mợ, Đường Thu bất đắc dĩ bật , “Được , con nhận, mợ tuyệt đối đừng giận.”

“Thế mới chứ.”

Khóe miệng Trương Tú Phân cong tít lên, về phía Cố Thời Xuyên đang nướng hạt dẻ cho Đường Thu ở bên cạnh.

“Đến lúc đó nhất định dẫn theo tiểu Cố cùng nhé.”

“Mợ, hai kết hôn, con nhất định sẽ đến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-202-do-nhi-cuong-cuoi-vo-duong-thu-thu-ve-tien-ty.html.]

Cố Thời Xuyên thuần thục gọi mợ, gọi đến nỗi lòng Trương Tú Phân mềm nhũn, “Ngày định , chính là ngày 28 tháng Chạp, mợ còn về nhà đẻ thông báo, đây.”

Đường Thu bao lì xì đỏ, mợ hào phóng, mừng một trăm đồng. Lúc một trăm đồng thể mua nhiều thứ, thể thấy bà hài lòng với Chu Diễm Phương.

Khi Trương Tú Phân bước tung tăng rời khỏi, ngay cả Cố cũng niềm vui của bà, “Xem bộ dạng của mợ con kìa, chắc chắn kiếm ít, ngày mai cũng chợ bên đó thử xem.”

Mẹ Cố mấy ngày nay sốt ruột lợi hại, vẫn luôn chờ thịt khô hun xong, ngày mai chừng là thể bày quán thử .

“Con cùng .”

Cố Khi Lan tích cực, đùa, ngày hôm quả nhiên theo Cố cùng bán thịt khô, ngay cả Cố Thời Phi cũng theo giúp.

Đường Thu thì đến cửa hàng quần áo, đầu tiên là bưu điện gọi điện đặt hàng, Tết cô kiếm một mẻ lớn, mấy ngày nay quần áo trong tiệm bán nhanh.

Sắp xếp xong việc bên , cô nhịn mua ít kẹo bánh mới trở về. Vừa nhà, Cố vui mừng hớn hở tiến lên.

“Thu Nhi, con về .”

Trong tay bà cầm bát tào phớ, “Nhà bác cả con làm tào phớ, mau nếm thử .”

“Cảm ơn .”

Đường Thu đoán việc kinh doanh của họ cũng tệ, quả nhiên, Cố Khi Lan thiếu kiên nhẫn lập tức :

“Chị dâu hai, chị , việc kinh doanh của lắm, hôm nay mang thịt khô đều bán hết !”

“Con còn sợ mang nhiều về lúc về lười vác, ngờ một miếng cũng thừa, sắp Tết , tích cóp cả năm, đều chịu chi.”

Mẹ Cố vui mừng hối hận, chỉ vì mẻ thịt khô bà làm nhiều. Bà đưa hết tiền kiếm hôm nay cho Cố Thời Phi, bảo mua thịt gấp.

“Mẹ, ngày mai đổi chợ khác, hoặc là thành phố cũng .”

Đường Thu đưa đề nghị, dù nhà quê ai cũng làm thịt khô, nếu thành phố, chừng việc kinh doanh còn hơn.

“Vậy , cũng học mợ con, đến chợ tổng hợp của các con bày quán!”

Mẹ Cố hạ quyết tâm, bao giờ tiếc mấy hào tiền xe buýt nữa, bà kiếm thật nhiều thật nhiều tiền.

Nhìn nụ từ tận đáy lòng của nhà, Đường Thu cảm thấy tào phớ trong miệng cũng ngọt hơn vài phần.

Chờ đến khi trong tiệm nhận máy nhạc và quần áo, Đường Thu kiếm vài mẻ lớn. Ngày 27 tháng Chạp, cửa hàng quần áo đóng cửa nghỉ, xưởng đồ gỗ cũng nghỉ.

Hoàng Ấu Miêu mang về một đống tiền căng phồng và sổ sách. Đường Thu tính toán, hơn mười bốn vạn.

“Trước Tết kinh doanh , hàng trong tiệm chúng cũng cơ bản bán hết, còn vài món mùa hè bán thừa, chị và Nguyệt Hà tự ý thanh lý giảm giá .”

Hoàng Ấu Miêu thành phố mới đầy hai tháng, khí chất đổi nhiều, mày mắt đều toát lên vẻ tự tin.

“Vất vả cho hai chị dâu , đây là tiền thưởng.”

Đường Thu cho mỗi họ hai ngàn tiền thưởng, dọa Hoàng Ấu Miêu vội vàng từ chối.

“Thu Nhi, làm gì nhiều tiền thưởng như , chị nhận lương là .”

“Đây là thưởng cuối năm, khen thưởng chị và chị dâu Nguyệt Hà vất vả trông cửa hàng giúp em.”

Đường Thu đưa tiền cho cô, nhờ cô chạy sang đưa tiền cho Lâm Nguyệt Hà. Kết quả Đỗ Tam Cường theo Hoàng Ấu Miêu cùng đến.

---

Loading...