Những đó bọn họ với ánh mắt hâm mộ lạ lẫm, như xem khỉ . Đường Thu thì bình tĩnh, nhưng làm Đỗ Đại Cường kiêu ngạo phổng mũi.
“Thu Nhi, em mua nhiều nhà như , ở hết ?”
Đỗ Tam Cường theo bản năng nghĩ đến cả gia đình nhà họ Cố , chút khó chịu liếc Cố Thời Xuyên một cái.
“Cho dù em giúp đỡ nhà chồng, cũng thể tặng nhà , dù bọn sẽ tơ hào đến nhà của em .”
“Vợ, cho dù em cho, bọn họ cũng nhận nổi, cũng sẽ đồng ý.”
Cố Thời Xuyên để ý thái độ của Đỗ Tam Cường, vội vàng tỏ thái độ. Anh tuyệt đối sẽ lấy tiền của vợ làm hào phóng với gia đình .
“Ai em mua cho bọn họ?”
Đường Thu tức giận trợn trắng mắt: “Anh cả, ba, các hiện tại đều là làm ăn, chẳng lẽ phát hiện hiện tại trong thành phố càng ngày càng đông ?”
“Hình như là .”
Đỗ Đại Cường cẩn thận ngẫm nghĩ, đúng là thật. Anh làm sửa sang nhà cửa, rõ ràng cảm giác tới thành phố tìm việc làm càng ngày càng nhiều.
“Những tới thành phố hộ khẩu nhà cửa, dù cũng ăn ở chứ?”
Đường Thu thoải mái hào phóng vỗ vỗ đống sổ đỏ của : “Đến lúc đó em đem mấy căn nhà cho thuê, một tháng cần làm cũng thể mát ăn bát vàng, đó mới là đỉnh cao nhân sinh.”
Mọi : “!!!”
Mọi thực sự Đường Thu làm cho kinh ngạc, nhưng thể thừa nhận cô đạo lý.
Cố Thời Xuyên dùng sức gật đầu: “Hiện tại quốc gia duy trì cải cách mở cửa, kinh tế vùng duyên hải dần dần dẫn đầu, Thu Nhi em nghĩ như là đúng.”
“Ai da, nghĩ nhiều như . Nếu Thu Nhi thế, cũng tích cóp tiền mua mấy căn nhà.”
Đỗ Tam Cường kiếm ít, cùng Đường Thu hiện giờ là hình thức ăn chia, sớm trở thành “hộ vạn tệ”, là giàu lên nhất trong đám em.
“Bọn cũng sẽ tích cóp tiền mua nhà.”
Đỗ Đại Cường cảm thấy đầu óc đủ thông minh, cứ theo cô em gái thông minh chắc chắn thể phát tài.
“Đi theo em, bảo đảm các vinh hoa phú quý.”
Lời đùa của Đường Thu làm hai em thật sâu tán thành. Cố Thời Xuyên thì si ngốc Đường Thu phảng phất như đang tỏa sáng mặt.
Vợ , thật là lợi hại!
“Thu Nhi, em nhớ đặt hàng giúp nhé, kiếm tiền mua nhà đây.”
Đỗ Tam Cường xong lời của Đường Thu, càng hưng phấn như tiêm m.á.u gà, hận thể bán xong đống máy nhạc trong tay lập tức mua mười căn tám căn nhà.
Đỗ Đại Cường cũng thế, hai tràn ngập nhiệt huyết. Đường Thu làm bộ trở về phòng đem sổ đỏ thu gian.
“Vợ, em nhiều thứ như ?”
Cố Thời Xuyên thật sâu vợ khiến mê mặt, thể tưởng tượng một sống ở nông thôn thể cái gì cũng hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-133-duong-thu-tiet-lo-ke-hoach-co-thoi-xuyen-ghen-ti.html.]
“Em thích sách xem báo mà, cái gì cũng xem.”
Đường Thu lấy kim châm: “Vừa lúc châm cứu cho , ngày mai em bệnh viện xem chuyện trong nhà xử lý thế nào.”
Cô lảng sang chuyện khác, Cố Thời Xuyên cũng thức thời truy vấn, thuận theo trở phòng. Anh khó khăn đỡ mép giường chậm rãi lên, giây tiếp theo suýt chút nữa ngã xuống giường.
Cũng may Đường Thu tay mắt lanh lẹ đỡ lấy , chỉ là chút quá sức. Đường Thu buồn bực :
“May mắn em dự kiến , bằng với cái thể nhỏ bé của em, khẳng định sẽ mệt đến gầy rộc mất.”
Cô nhưng chịu nổi khổ cực lớn như . Tai Cố Thời Xuyên phiếm hồng, thở thanh thiển của cô gần ngay mắt làm tâm loạn như ma, lung tung đáp :
“Ừ, thể để em và con chịu mệt.”
“Anh là lo lắng cho con là lo lắng cho em?”
Đường Thu nhướng mày, trong lòng mạc danh khó chịu. Vừa mới dứt lời, cô liền ảo não c.ắ.n môi.
Cô rõ ràng vô cớ gây rối, chẳng lẽ là do hormone t.h.a.i kỳ làm cô suy nghĩ miên man?
“Tự nhiên là càng lo lắng cho em .”
Trên trán Cố Thời Xuyên lấm tấm mồ hôi, gian nan hoạt động nửa , rốt cuộc cũng xuống , yếu ớt giải thích:
“Em là của con chúng , em khỏe thì con mới khỏe, em quan trọng hơn.”
“Nhìn thì tưởng là trai thẳng, ngờ còn sinh cái miệng dỗ .”
Đường Thu khẽ hừ một tiếng, tâm trạng tồi lột áo . Vết thương dữ tợn lành nhiều, còn đáng sợ như .
Đường Thu cũng mơ hồ thể thấy cơ bụng của , cô tự giác nuốt nước miếng, nhanh chóng dời tầm mắt chỗ khác.
“Đừng lộn xộn, em bắt đầu châm kim đây.”
“Ừ.”
Cố Thời Xuyên chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của vợ, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Hóa , vợ thích như ……
Cố Thời Xuyên tức khắc về nên biểu hiện thế nào mặt vợ.
Không do tâm lý tác dụng , Cố Thời Xuyên tổng cảm thấy tốc độ châm cứu của Đường Thu hôm nay nhanh hơn nhiều. Sau khi kết thúc, cô nhanh chóng thu hồi kim châm.
“Anh nghỉ ngơi một chút , buổi tối chờ cả về sẽ bôi t.h.u.ố.c cho .”
Việc gì thể mượn tay khác, Đường Thu cũng tự động thủ. Cố Thời Xuyên cũng coi như hiểu tính tình của cô, vẫn trách cứ gì.
Mới mua nhà, Lâm Nguyệt Hà sốt ruột dọn dẹp, cho nên buổi tối Đường Thu tự trông cửa hàng một lát, tùy tiện làm hai bát sủi cảo ăn cho qua bữa.
Đỗ Đại Cường bận đến tận khuya mới về, cũng quên giúp Cố Thời Xuyên vệ sinh cá nhân và bôi thuốc. Đường Thu ngược giống ngoài cuộc, chỉ là cô đang mang thai, ai cũng cảm thấy như là đúng.
Sáng sớm hôm , Lâm Nguyệt Hà liền giống như chú chuột hamster nhỏ, Đường Thu còn dậy cô đem đồ đạc của dọn sang nhà mới.
---