“Cố Thời Xuyên, thấy ? Cháu về nếu dám bắt nạt cái Thu , cũng là nuôi nổi nó .” Đỗ Quân cố ý xụ mặt làm chỗ dựa cho Đường Thu.
Cố Thời Xuyên vội xin tha: “Cậu cứ an tâm, cháu quý trọng cô còn kịp.” Trong lòng Cố Thời Xuyên dâng lên cảm giác nguy cơ nồng đậm, thể làm kém hơn và họ vợ .
“Thu, chị còn hầm canh, em mau uống chút .” Lâm Nguyệt Hà mới tiễn một khách, vội lên múc cho Đường Thu bát canh. Đường Thu vui vẻ đón lấy.
“Tuy rằng em ăn , nhưng canh chị dâu hầm ngon quá, em nếm thử.”
“Nguyệt Hà, em ăn , để xuống trông cửa hàng.” Đỗ Đại Cường cũng là thương vợ, vội xuống trông coi cửa hàng. Nhìn khuôn mặt gầy chút ít của Lâm Nguyệt Hà, Đường Thu hiếm khi cảm thấy chút áy náy.
“Chị dâu, em thật sự sơ suất quá. Mấy ngày nay em cứ chạy bên ngoài suốt, chị một trông cửa hàng mệt lắm, trong tiệm vẫn là nên thuê thêm .”
“Là thuê thêm thôi, lúc chị điện thoại của em đều chỉ thể nhờ bên cạnh trông giúp, sợ khác thuận tay cầm mất quần áo nhà .” Lâm Nguyệt Hà đảo chịu khổ, chỉ là một trông cửa hàng, nấu cơm cũng để ý bên ngoài, rốt cuộc lúc trị an lắm.
“Cố Thời Xuyên, bảo chị dâu cả của qua đây giúp đỡ thế nào?” Đường Thu nghiêng đầu về phía Cố Thời Xuyên. Từ khi khởi nghiệp đến nay, cô nâng đỡ đều là nhà đẻ, nhà chồng thì một cũng lo. Hoàng Ấu Miêu tính tình , hơn nữa đối xử với cô tồi, hiện giờ cũng đang lúc khó khăn, Đường Thu mới thể nghĩ đến chị .
“Đều em.” Cố Thời Xuyên nghĩ nghĩ : “Em cảm thấy chị thích hợp là , nếu cảm thấy thích hợp thì cần vì mà miễn cưỡng.” Anh vợ vì nể mặt mà ủy khuất bản làm những việc quá làm.
“Vậy lát nữa em qua với chị dâu cả một tiếng, bảo chị qua đây trông cửa hàng.” Đường Thu căn hộ lớn , tiền trong sổ tiết kiệm ngày càng nhiều, liền nảy sinh ý định mua nhà.
“Cậu, hiện tại chúng kiếm cũng ít, cứ thuê nhà ở mãi cũng cách, nghĩ tới chuyện mua nhà ?”
“Thằng Cả vợ chồng nó đang xem nhà đấy.” Đỗ Quân ủng hộ bọn trẻ an cư lạc nghiệp ở Võ Huyện, dù nhà ở quê cũng sẽ chạy mất.
“Không giấu gì em, và chị dâu trúng một căn hộ, liền ở cách đây xa.” Lâm Nguyệt Hà thoải mái hào phóng: “Bọn chị cũng thể cứ ở mãi chỗ em , hơn nữa…” Cô ôn nhu vuốt ve bụng: “Chị và họ em ở thế nào cũng , nhưng nó thì khác, bọn chị dành cho nó những gì nhất.”
“Chị dâu cũng m.a.n.g t.h.a.i ạ?” Đường Thu đầy mặt vui mừng, cùng m.a.n.g t.h.a.i với , cô vui lắm.
“Ừ, còn bao lâu.” Lâm Nguyệt Hà mặt mày ôn nhu: “Nhờ phúc của Thu Nhi, theo em thành phố chị gì nấy.”
“Là chị dâu tự phúc khí thôi. Nếu chị và cả xem trọng nhà thì mau định , mua sớm an tâm sớm.” Đường Thu bỗng nhiên : “Mọi xem nhà thì giúp em để ý một chút, căn nào thích hợp thì bảo em, em cũng mua.”
“Em chẳng nhà ?” Lâm Nguyệt Hà hiểu lắm, Thu Nhi còn cả một cái nhà máy, hẳn là thiếu chỗ ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-123-ke-hoach-mua-nha-duong-thu-am-tham-dieu-tra.html.]
Đường Thu thoải mái : “Em thích mua nhà, về đem nhà cho thuê, chẳng cần làm gì cũng thu nhập.”
“Anh ủng hộ em.” Cố Thời Xuyên tuy rằng ít chen , nhưng cũng hiểu.
“Em như thì đúng là một nhà.” Lâm Nguyệt Hà nghiêm túc suy tư một lát : “Chính là căn bên cạnh căn chị định mua, là một căn ba phòng một sảnh. Nhà bọn họ con cái đông quá ở đủ, họ cũng kiếm tiền nên mua căn lớn hơn.”
“Giá cả thích hợp thì em sẽ lấy.” Đường Thu chuyện mua nhà cứ như mua con gà ngoài chợ, quá để trong lòng. Lâm Nguyệt Hà nhắc nhở:
“Căn nhà đó mới bằng bên , e là chút cũ kỹ.”
“Không , chờ em rảnh sẽ qua xem.” Đường Thu thầm nghĩ, nhà cũ chừng còn thể đền bù giải tỏa, cô cũng thiếu chút tiền .
“Vậy ngày mai chị mua nhà, Thu Nhi em cùng nhé.” Lâm Nguyệt Hà cũng truy hỏi thêm. Ăn cơm xong, Đỗ Quân liền dẫn Đỗ Đại Cường làm việc. Đường Thu cửa, Lâm Nguyệt Hà cũng tiện ở lầu hai.
“Anh một ở đây ?” Đường Thu vẫn chút lo lắng cho Cố Thời Xuyên. Cố Thời Xuyên gật đầu.
“Không , hiện tại thể điều khiển xe lăn, tự chăm sóc .”
“Vậy nhớ uống t.h.u.ố.c nhé.” Đường Thu rót nước để ở đầu giường: “Nếu thật sự vệ sinh thì bảo chị dâu gọi đàn ông ở cửa hàng bên cạnh sang giúp một chút, trả tiền cũng .”
Cố Thời Xuyên: “……”
“Được.” Cố Thời Xuyên mắt trông mong theo Đường Thu rời . Cô ngóng chuyện của Quản đốc Tiếu.
Quản đốc Tiếu sống ở khu tập thể mỏ than. Đường Thu đội mũ, cải trang một phen, trộn đám các bà các cô đang c.ắ.n hạt dưa chuyện phiếm.
“Này, các bà ? Lần Quản đốc Tiếu ngã ngựa đau đấy.”
“Các bà cũng đừng quá kinh ngạc, đây cũng đầu tiên, chẳng vẫn bình an vô sự trở về .”
“Lần suýt chút nữa gây án mạng, giống .”
“Bác gái, bác khẳng định ông thể trở về như , là nội tình gì ?” Đường Thu làm vẻ mặt tò mò. Bác gái thấy cô lạ mặt, chút buồn bực: “Cô là nhà ai trong khu tập thể thế? Sao giờ từng gặp cô?”
---