Thập Niên 80: Gả Cho Hán Tử Rắn Rỏi, Ba Năm Sinh Hai Bảo Bối - Chương 344: Hàn Tranh Hối Hận

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:56:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nguyễn tỷ, chị vẫn nên bình tĩnh một chút, lỡ làm tổn thương đứa bé trong bụng thì .”

Gió lạnh cuốn theo tuyết vụn đập cửa sổ, Thẩm Nhân Nhân nửa đỡ nửa kéo Nguyễn Linh nhà. Trong phòng ấm áp ập mặt, bếp than tổ ong cháy đỏ rực, ấm nước ùng ục bốc trắng. Hoắc Kiêu đang múc đường đỏ cốc men, thấy động tĩnh ngẩng đầu, mặc lên tiếng mà cầm thêm một cái cốc.

“Uống chút nước nóng .”

Thẩm Nhân Nhân đưa cốc nước đường nóng hổi tay Nguyễn Linh, Nguyễn Linh ôm cốc run rẩy, nước đường rung lắc suýt b.ắ.n mu bàn tay. Hoắc Kiêu từ quầy năm ngăn lấy nửa gói kẹo trái cây, lặng lẽ đẩy tầm tay Thẩm Nhân Nhân. Thẩm Nhân Nhân hiểu ý, bóc giấy gói kẹo bỏ cốc Nguyễn Linh.

“Uống thêm chút nữa, ấm bụng.”

Nước đường thấy đáy, ánh mắt Nguyễn Linh cuối cùng cũng tiêu điểm. Thẩm Nhân Nhân nhân cơ hội đỡ nàng dậy, “Nguyễn tỷ, chị giường Phương Phương một lát , em bảo Hoắc đại ca tìm Hàn đại ca.” Ánh mắt Nguyễn Linh lóe lên, tựa hồ gì đó, cuối cùng chẳng gì. Có thể thấy, nàng vẫn gặp Hàn Tranh.

Trong buồng, khăn trải giường hoa nhí là loại mới , phơi đến xốp mềm. Thẩm Nhân Nhân đắp chăn, Nguyễn Linh liền ngủ , lông mi còn vương nước mắt.

“Hoắc đại ca, trường học tìm Hàn đại ca , chắc ở phòng thí nghiệm thì cũng ở thư viện.”

“Được, em ngủ một lát, lát nữa sẽ về.”

Thẩm Nhân Nhân định buồn ngủ, ngáp một cái. Khóe miệng Hoắc Kiêu khẽ nhếch, rót một túi chườm nóng treo ở đầu giường cô, nhét một viên kẹo trái cây lòng bàn tay cô, lúc mới nhẹ nhàng đóng cửa ngoài.

Chiếc đồng hồ để bàn tích tắc rung động, Thẩm Nhân Nhân ngậm kẹo xuống, đầu lưỡi chạm viên kẹo đang dần tan chảy, bất tri bất giác cũng ngủ .

Trong lúc ngủ mơ, Thẩm Nhân Nhân mơ hồ thấy tiếng nức nở đứt quãng, lông mi khẽ rung vài cái. Còn mở mắt, một đôi bàn tay to ấm áp liền nhẹ nhàng bịt kín tai cô.

“Ngoan, còn sớm, ngủ thêm một lát nữa.”

Giọng Hoắc Kiêu trầm thấp, như thể từ xa truyền đến. Cô mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Hoắc Kiêu nửa quỳ ở mép giường, áo khoác quân phục còn dính những hạt tuyết tan. Trong phòng mơ hồ thể thấy tiếng Hàn Tranh và Nguyễn Linh chuyện, Nguyễn Linh như đang , còn Hàn Tranh đang dỗ dành.

“Hàn đại ca đến ?” Cô nhỏ giọng hỏi, trong giọng còn mang theo buồn ngủ.

Hoắc Kiêu gật đầu, giúp cô đắp chăn.

“Ở bên ngoài .” Ngón tay vuốt qua mái tóc mái trán cô, “Em mới ngủ đến một giờ, ngủ thêm một lát .”

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vốn dễ buồn ngủ, hy vọng Thẩm Nhân Nhân thể nghỉ ngơi , cần quá vất vả. Thẩm Nhân Nhân dịch sang một bên giường, vén một góc chăn.

“Hoắc đại ca, lên đây cho ấm.” Thấy do dự, cô bổ sung, “Trên lạnh, hơn nữa em ngủ cùng em một lát nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-344-han-tranh-hoi-han.html.]

Hoắc Kiêu lời , hề do dự, cởi áo khoác quân phục treo lên, nhẹ nhàng xuống. Anh lên, Thẩm Nhân Nhân thuận thế rúc lòng , trán dán cổ . Hơi lạnh còn tan hết, nhưng cẩn thận để cô chạm những chỗ lạnh lẽo của .

“Lúc tìm thấy , đang ở thư viện chuẩn tài liệu cho viện nghiên cứu.”

Hoắc Kiêu khẽ , bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giống như dỗ dành một đứa trẻ.

“Lúc đó vẻ mặt , chắc cũng nỡ rời .”

Thẩm Nhân Nhân dụi dụi trong lòng , chóp mũi là mùi hương quen thuộc.

“Hàn đại ca cũng là vì tương lai của và Nguyễn tỷ, cách nào khác.”

“Ừ.” Cằm Hoắc Kiêu tựa lên đỉnh đầu cô, “Anh tình hình của Nguyễn Linh, thực sự sốt ruột. Lúc đến, Nguyễn Linh thế nào, liền tỉnh . Đã ôm một trận, bây giờ đang chuyện.”

“Hàn đại ca sẽ từ bỏ ý định ?”

“Chưa chừng, thôi, Nhân Nhân đừng bận tâm chuyện của họ nữa, mau ngủ thêm một lát .”

Hoắc Kiêu xong, cúi đầu hôn lên giữa hai hàng lông mày cô, vô cùng dịu dàng. Ngoài phòng truyền đến tiếng chuyện trầm thấp, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nức nở của Nguyễn Linh. Thẩm Nhân Nhân dựa lòng Hoắc Kiêu, cảm thấy vô cùng an tâm, ngón tay vô thức xoắn nút áo sơ mi của Hoắc Kiêu.

“Hoắc đại ca ngủ cùng em, chúng cùng ngủ.”

Bên ngoài phòng khách, Hàn Tranh luống cuống tay chân đó, Nguyễn Linh ngày thường kiên cường, độc lập, giờ phút như một đứa trẻ lạc đường. Nước mắt làm lớp trang điểm tinh xảo của nàng nhòe , để hai vệt nước mắt rõ ràng khuôn mặt tái nhợt.

“Gió Mát…” Hàn Tranh cẩn thận vươn tay, dám chạm nàng, bàn tay lơ lửng giữa trung khẽ run, “Em đừng …”

Nước mắt Nguyễn Linh rơi càng dữ dội, nàng đột nhiên nhào lòng Hàn Tranh, nắm chặt vạt áo đến nức nở. Hàn Tranh cứng đờ tại chỗ, chiếc áo bông nàng nắm đến nhăn nhúm.

“Hàn Tranh, em, em từng…” Nguyễn Linh thút thít , giọng đứt quãng, “Chưa từng sợ hãi như …”

Hàn Tranh cuối cùng cũng lấy hết can đảm, nhẹ nhàng vòng lấy bờ vai run rẩy của nàng. Anh ngửi thấy mùi hoa nhài thoang thoảng trong tóc Nguyễn Linh, mùi hương hòa lẫn vị chát của nước mắt, làm lòng từng đợt thắt .

“Anh đừng viện nghiên cứu…” Nguyễn Linh ngẩng mặt, đôi mắt đỏ hoe thẳng , “Bố em bên đó em sẽ nghĩ cách, đừng ?”

Hàn Tranh đôi mắt sưng húp vì của nàng, nhớ đầu tiên thấy nàng ở học viện y khoa, cô gái mặc chiếc váy liền áo màu đỏ, kiêu ngạo như một chú chim công nhỏ. Giờ đây nàng mặt mộc tiều tụy, ngay cả sơn móng tay móng tay cũng bong tróc lởm chởm, còn dáng vẻ tiểu thư khuê các.

“Gió Mát,” nhẹ nhàng lau nước mắt mặt nàng, giọng khàn đặc, “Anh bỏ các em… Anh là …”

Loading...