Nói cho cùng, nhà họ Tiền tám đời bần nông, “đỏ” “chuyên”, tư tưởng giác ngộ cao.
So với nhà Lữ trưởng, chắc thấp.
Ai mà vợ Lữ trưởng, chị Mai, là giảng viên đại học.
Cho dù từng nước ngoài, cũng là học thức, nền tảng. Dân nông thôn như họ vốn so .
trong thời đại , quá nhiều học thức chắc là .
Biết nhà Lữ trưởng cần cưới một cô gái xuất nông thôn để cân bằng?
Càng nghĩ, Tiền Thắng càng thấy cửa. Cũng càng nghĩ càng hối hận.
Anh cảm thấy quá cố chấp. Vì cứ nhất định chằm chằm Lâu Lộ Hồi? Con trai nhà Lữ trưởng, Vương Lâm Khôn, chẳng cũng ?
Nghe năm nay mới hai mươi hai tuổi, làm đại đội trưởng ở phương Nam.
Tuổi mà nhà trợ lực thì ai tin ?
Hơn nữa, Vương Lâm Khôn qua cũng khác hẳn Lâu Lộ Hồi. Không lạnh lùng cứng nhắc, mà ôn hòa lễ độ.
Thanh niên trẻ tuổi, đang độ xuân xanh, còn con gái chủ động bày tỏ.
Nếu… em gái thông qua Vương Tầm Yến mà nối quan hệ với Vương Lâm Khôn, thì quá dễ .
Dù danh tiếng của Tiền Tinh Tinh cũng .
So với việc cố chấp ở đây, tốn tâm sức kéo thanh danh, chi bằng đổi đường khác, trực tiếp làm con dâu nhà Lữ trưởng.
Tuy vẫn bằng bối cảnh nhà Lâu Lộ Hồi, nhưng miễn cưỡng cũng coi là .
Sau khi cân nhắc rõ lợi ích, Tiền Thắng hào phóng phòng lấy tiền và phiếu nhét cho em gái.
Giọng điệu cũng trở nên ôn hòa hơn: “Ở đây năm mươi đồng, thêm phiếu vải. May mấy bộ quần áo , trang điểm cho xinh, chụp vài tấm ảnh.”
Ảnh để làm gì, cũng hiểu.
Tiền Tinh Tinh khách khí nhận lấy, còn giả vờ làm bộ: “Anh , nhiều phiếu vải đều cho em hết, chị dâu giận ?”
“Giận cái gì? Cô mập, may quần áo cũng chẳng .”
Miệng thì , nhưng sợ vợ trong phòng thấy, Tiền Thắng vẫn hạ thấp giọng.
“Ồ~ .”
Tiền Tinh Tinh đáp.
Trong phòng khách, Cát Vân đang bế con lấy nước nóng.
Nghe những lời đó, cô cứng .
Trầm mặc mấy giây, cô gì, lặng lẽ bếp.
Dưới chỗ cô , mấy giọt nước nhỏ xuống sàn.
“Em gì thế?”
Tiền Thắng thấy em gái về phía phòng khách cũng đầu theo, nhưng thấy gì.
Tiền Tinh Tinh thu ác ý trong mắt, nở nụ rạng rỡ.
“Không gì. Cảm ơn .”
“Ngốc. Anh là của em, khách sáo cái gì.”
“…”
Muốn xe thu mua thị trấn thì báo với tư vụ trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-90.html.]
Chiếc xe tải Giải Phóng lúc , trong buồng lái ngoài ghế lái và ghế phụ, phía còn một dãy ghế dài, chen chúc bốn .
Quá tải thì chắc chắn là quá tải, nhưng những năm , căn bản ai để ý.
Vì tư vụ trưởng quy định, mỗi dẫn quân thuộc thị trấn thu mua nhiều nhất chỉ bốn .
Trừ khi thùng xe.
Mùa hè thì còn , mùa đông thì thôi.
Cho dù Điền Vũ và Điền Mật đồng ý, hai đàn ông trong nhà cũng chịu.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Thế nên vì thiếu chỗ , đến lượt hai chị em thì là mấy ngày .
Xe thu mua của hậu cần mỗi ngày chạy hai chuyến. Một chuyến sáng, một chuyến trưa. Xe buổi sáng xuất phát lúc năm giờ.
Trời hửng, tiếng còi còn vang lên thì Điền Vũ dậy.
Cô nhẹ chân khỏi phòng ngủ, phát hiện em gái dậy sớm hơn.
Quay đóng cửa , cô hạ giọng hỏi: “Em tỉnh từ khi nào?”
Điền Mật chỉ về phía phòng vệ sinh, cũng nhỏ: “Vừa dậy. Đang chuẩn đ.á.n.h răng.”
“Ồ, cùng .”
Vào phòng vệ sinh nhỏ, Điền Vũ rửa mặt cảm thán: “Hôm nay đúng lúc thật. Vừa thị trấn họp chợ. Còn thể mua ít đồ quê.”
Điền Mật đang bóp kem đ.á.n.h răng cho chị, thuận miệng hỏi: “Chợ mùng một với rằm mới họp ?”
“Ơ kìa, con bé , bóp ít thôi.”
Điền Vũ tuýp kem mà đau lòng lải nhải. “Thứ dễ mua, còn đắt.”
Vừa , cô bất đắc dĩ dùng phần kem nhiều nhất mà đ.á.n.h răng.
Điền Mật vốn cô mang từ Thượng Hải đến hơn mười tuýp, dùng mãi hết. Hơn nữa ở đây cũng , chỉ là hiếm thôi.
nghĩ , thế hệ luôn đề xướng tiết kiệm, cũng sai.
Thế là cô đ.á.n.h răng gật đầu “ừm”, tỏ ý sẽ dùng ít hơn.
Tắm rửa xong, hai chị em bếp ăn sáng.
Lúc Điền Mật mới , vì nơi thường tuyết lớn, thời gian họp chợ cố định.
Đa phần là cán bộ đại đội nhận tin mới thông báo tạm thời.
Tính hôm nay kịp chợ đúng là may mắn.
Ăn sáng xong, Điền Vũ phòng ngủ thu xếp cho con gái.
Lúc Trần Cương cũng tỉnh, chống tay dậy hỏi: “Không … con để đưa lên lớp ?”
Điền Vũ giơ tay ấn chăn bông cho chồng, kéo kín chăn.
“Không cần . Anh ngủ tiếp . Trước đó, em với tiểu với Cát Vân , nhờ cô trông giúp nửa ngày.”
Nói xong, cô cho Trần Cương cơ hội phản bác, nhanh nhẹn ôm con gái ngoài.
“Xin nhé chị dâu. Nhìn tình hình , đồng chí Tiểu Vân cảm khá nặng, thực sự tiện. Hay để Tiểu Tinh Tinh trông giúp đứa nhỏ?”
Tiền Thắng khoác áo quân đội, ở cửa với vẻ áy náy.
Trên mặt Điền Vũ thoáng hiện vẻ lo lắng, chân nhịn bước lên một bước.
“Khi nào cảm? Sao ? Hay để xem?”
“Cái …”
Tiền Thắng chút lúng túng.