Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-02-11 10:04:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn vợ cuộn như kén, chôn đầu trong chăn, Lâu Lộ Hồi nén .

Anh cạnh giường sưởi, hạ giọng dỗ dành: “Em đói ? Anh làm trứng nấu đường đỏ . Ăn chút ngủ tiếp. Không ăn dễ đau dày.”

Lời dứt, như để phối hợp với , bụng Điền Mật kịp thời kêu lên. Cô bất đắc dĩ thở dài, cam chịu bò dậy.

Chỉ là khi nhận bát, thấy chồng thần thanh khí sảng, cô vẫn nhịn , cúi đầu c.ắ.n một cái.

Cũng trách cô . Ai bảo quá đáng.

Giữa chừng cô giải thích rõ “ngọc” là gì, đàn ông ngốc vẫn mượn cớ phát huy, hành cô nhẹ.

Cái gì mà chấp nhận trong lòng cô vật khác. Cái gì mà “ngọc c.h.ế.t bằng sống”.

Hừ. Đó c.h.ế.t. Đó là mùi tiền. Là cuộc sống rực rỡ!

Bị c.ắ.n bất ngờ, Lâu Lộ Hồi khẽ “xì” một tiếng bật .

Được . Hôm nay đúng là quá. Không trách cô giận.

Không còn cách nào. Mới cưới xa .

Đối với đàn ông nếm mùi, đúng là khó chịu thật.

Trứng nấu đường đỏ là món Điền Mật ăn. Thứ con gái ăn bổ . Cũng là món Lâu Lộ Hồi học làm nhanh nhất.

Điền Mật uống nước đường, c.ắ.n trứng ốp la. Cơn tức trong lòng dần tan .

Ăn xong một quả, thấy đàn ông rõ ràng gầy hơn, lương tâm cô trỗi dậy.

Cô gắp một quả trứng ốp la khác, đưa đến miệng .

Lâu Lộ Hồi mềm lòng, giơ tay xoa má vợ, ôn giọng : “Anh đói. Em ăn .”

“Em ăn hết. Chúng chia.”

“Vậy… em ăn . Còn cho .”

Điền Mật trừng mắt: “Bảo ăn thì ăn . Sao lắm lời thế?”

Vừa , cô đưa đũa gần.

Lâu Lộ Hồi vợ thương nên từ chối nữa. Anh , mở miệng cắn.

Điền Mật chê. Cô đưa phần còn miệng .

Tổng cộng ba quả trứng ốp la, hai nhanh chóng chia ăn hết.

Ăn xong, Điền Mật lười biếng. Cô đ.á.n.h răng, chui thẳng chăn ngủ tiếp.

Có lẽ vì bụng ấm, cô nhanh chóng chìm giấc ngủ.

Ý thức cuối cùng là cảm giác quen thuộc khi ôm lòng.

Khi tỉnh , là ba giờ chiều.

Mơ màng một lúc, Điền Mật thấy Lâu Lộ Hồi đang bên bàn .

Cô ngáp một cái, dậy hỏi: “Anh làm gì ? Hôm nay đến đoàn ?”

Nghe , Lâu Lộ Hồi .

Nhìn mái tóc ngủ rối bời của vợ, , bước tới xoa đầu cô: “Viết báo cáo. Lữ trưởng Vương cho nghỉ hai ngày. Đói ? Dậy ăn chút nhé?”

Điền Mật thật sự đói. Nói chính xác là đói tỉnh.

mặc quần áo hỏi: “Hôm nay ăn gì?”

“Trưa Lão Trần mang thịt bò kho qua. Anh nhào bột, làm mì sợi.”

Đối với việc chồng chủ động học làm việc nhà, còn chia sẻ, Điền Mật lập tức khen ngợi: “Hồi Hồi nhà em thật lợi hại.”

Người đàn ông ngượng, đưa tay xoa mũi, miệng thì phản đối: “Sao thấy giọng em giống dỗ trẻ con ?”

Nghe thế, Điền Mật giơ tay chọc miệng .

Không thích mà còn ?

Đợi Điền Mật sửa soạn xong, Lâu Lộ Hồi cũng bưng bát từ bếp : “Mau ăn . Để lâu mì sẽ nát.”

“Anh ăn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-158.html.]

“Anh ăn trưa .”

Điền Mật bước nhanh đến bàn.

Trước tiên cô ngọt, mới cầm đũa ăn.

Mì sợi ngon. Chồng sức lớn, lửa nấu tay, mì dai trơn.

Thêm thịt bò kho của chị cả, thua ngoài tiệm.

“Thế nào? Ngon ?”

“Đặc biệt ngon. Ngon hơn ngoài tiệm nữa!”

Vừa , cô cong mày, giơ ngón cái với .

Thấy cô thích như , Lâu Lộ Hồi tràn đầy cảm giác thành tựu.

Anh kéo ghế gần vợ, sát bên: “Cho ăn một miếng.”

Điền Mật lập tức gắp một ít mì thìa, thêm một miếng thịt bò.

Cô thổi nhẹ đưa đến miệng .

Thật chồng lúc riêng tư dính , nhất là hôm nay.

nhớ , Điền Mật cũng vui lòng dỗ: “Ăn thêm một miếng nữa.”

Lâu Lộ Hồi ăn xong mới lắc đầu: “Em ăn . Anh đói.”

Chỉ là thấy ăn ngon nên thèm chút thôi.

Anh rời bên cạnh, chuyện với cô, kể những việc xảy trong thời gian xa .

“… Anh gặp em ba ?”

Lâu Lộ Hồi lắc đầu: “Chưa. Sáng nay ngủ quên.”

Nhớ đến chuyện em ba từng nghi ngờ chồng , Điền Mật bật : “Tối nay chúng sang nhà chị cả ăn cơm. Anh chuẩn tinh thần .”

“Ý gì?”

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

“Có khắp nơi em gả cho ông già xí, còn con riêng. Em dẫn chính danh.”

Nghe , mặt Lâu Lộ Hồi sầm xuống.

Một lúc , mới khó chịu : “Đầu óc vấn đề.”

“ Còn bệnh.”

Điền Mật xong liền kể tiếp chuyện trong nhà chia nhà.

Ăn xong, cô thỏa mãn xoa bụng.

Ngồi nghỉ một lúc, cô mới cầm bát dậy bếp.

Vừa bếp, cô thấy thêm hai bao lớn.

Điền Mật đầu theo chồng: “Đây là đồ mua từ phương Nam ?”

“Ừ. Cơ bản đều theo danh sách em .”

“Vậy chúng cùng sắp xếp.”

Thu dọn bát đũa xong, Điền Mật kéo .

Không ngờ, cô còn kịp xổm thì Lâu Lộ Hồi về phòng, xách một bao khác .

Trong ánh mắt khó hiểu của cô, đắc ý : “Quà mua cho em.”

“Chỉ bấy nhiêu thôi ? Bên trong là những gì ?”

Điền Mật ngạc nhiên thích thú, trong lòng đầy mong đợi.

“Em tự xem .”

Còn bày đặt thần bí nữa. Điền Mật bật , đưa tay mở gói đồ.

Thứ đầu tiên đập mắt cô là một màu đỏ rực chói lọi.

Nụ mặt cô lập tức khựng . Cô do dự kéo món đồ .

Vừa mở , đó là một chiếc áo bông màu đỏ rực.

Loading...