Trong chuyện khẳng định nguyên nhân, còn là vô pháp vãn hồi, nếu , bà cũng liền hỏi.
“Bà nó , cũng giấu bà.”
Vợ chồng chi gian quan trọng ở sự tin tưởng, nên với bà.
“Dao Dao hai xảy chuyện đều là do Kỳ Kỳ làm.”
Nghe xong bộ quá trình, Vương Tú Hoa tức giận đến lời.
Dao Dao suy đoán là Trần Hải truyền tin đồn, đến cuối cùng là bên cạnh.
Không chỉ Dao Dao ngốc, còn thông đồng với của xưởng thực phẩm làm hại Dao Dao bắt phê đấu.
Nếu Giản Thành, Dao Dao thể tới chính là một chuyện khác.
Lục Kỳ rốt cuộc là bao nhiêu hận bọn họ, mới làm sự tình như .
“Là nên cùng bọn họ qua , bất quá, nên náo loạn .”
Mẹ chồng bao nhiêu thiên vị nhà cả, mấy năm nay bà thể rõ ràng hơn.
Cái cùng bọn họ trở mặt, bà nhất định cho rằng là của bọn họ.
Nghe Lục Kỳ cùng trong nhà đại náo một trận mới như nguyện gả cho Trần Hải, Lục Thành Công cũng ở trong đó ít lời, dù là đồng ý.
Lục Kiến Nghiệp nhạo.
Cái thằng cháu trai của ông, tán đồng hôn sự như , tất nhiên là toan tính của nó .
“Kỳ Kỳ nếu là gả cho một kẻ tiền, Thành Công đời cưới vợ là vô vọng.”
Vương Tú Hoa một ngữ toạc chân lý.
Lục Kiến Nghiệp : “Chuyện nhà bọn họ cùng quan hệ, sống ngày tháng của chúng là , bà oán ngày hôm qua cho bà là .”
“Ông nếu là đối với , hoặc là giúp đỡ bọn họ bắt nạt , khẳng định oán ông. Mặt khác đều là việc nhỏ, ông với cũng đạo lý của ông, hiểu.”
Nếu là bà , nhất định nhà cả làm ầm ĩ một trận. Hiện tại Giản Thành cùng Kiến Nghiệp vì Dao Dao hả giận, bà cũng liền ngại.
“Chờ Dao Dao gả chồng, chúng kiếm tiền trấn mua nhà, cách bọn họ xa một chút.”
Hiện tại Dao Dao gian thứ , kiếm tiền thực dễ dàng, bọn họ bán bánh nướng, một năm thời gian liền cũng đủ mua nhà.
“Được.”
Xe việt dã dừng ở cửa thôn, Lục Dao tiến lên ôm lấy cổ Giản Thành, nghiêng tới, cũng chê thoải mái.
Giản Thành vội vàng buông tay lái đỡ lấy nàng, bộ lồng n.g.ự.c đều thở của nàng lấp đầy.
“Giản đại ca, nhớ kỹ nhớ em đấy.”
Giản Thành gật đầu, mặt dán lên cổ nàng, thở ấm áp rơi làn da kiều nộn của cô gái, thanh âm khàn khàn từ tính: “Được.”
“Mỗi ngày đều nhớ.”
Lập tức liền tách , hốc mắt Lục Dao đỏ hồng, chính là quật cường cho nước mắt chảy xuống.
Nàng thể làm Giản đại ca lo lắng cho nàng.
Cúi đầu ở cổ c.ắ.n một cái, Giản Thành khẽ run, cũng lên tiếng.
Rời khỏi cái ôm của , Lục Dao c.ắ.n môi , tay sờ lên chỗ nàng mới cắn, nơi đó dấu răng.
Mặt còn nước miếng của nàng, nên lời ái .
Lục Dao cảm thấy , cảm giác thành tựu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-70-danh-dau-chu-quyen.html.]
“Giản đại ca, đây là ấn ký em để , thể che nó . Em dọa lui những nữ binh ái mộ ! Anh cách xa các cô một chút, cho các cô đối tượng, lập tức liền kết hôn!”
Giản Thành hiểu nha đầu vì cái gì c.ắ.n .
Nguyên lai là tuyên bố chủ quyền a.
Đều đàn ông để ấn ký phụ nữ liền giống như ch.ó săn tiểu tuyên cáo lãnh thổ là của nó.
Tuy hình dung bất nhã, nhưng cũng là thực chuẩn xác.
Kết quả đến chỗ , đảo vẫn luôn là Dao Dao chủ động.
Tâm động , Giản Thành đè gáy cô gái. Lục Dao còn kịp phản ứng làm gì, môi hai dán .
Lục Dao mở to hai mắt, một đôi mắt đào hoa thủy quang liễm diễm, thực sự câu nhân. Đầu lưỡi Giản Thành tách mở khớp hàm của nàng, hai càng thêm mật tiếp xúc.
Lục Dao chậm rãi nhắm mắt , vòng tay lên cổ , hưởng thụ khoảnh khắc mật cùng .
Một nụ hôn kết thúc, hai đều chút thở dốc. Lục Dao thở dốc đồng thời, còn vươn đầu lưỡi l.i.ế.m liếm môi.
Nơi đó giống như còn vương hương vị của .
Bỗng nhiên phát hiện chính háo sắc.
Lục Dao đỏ mặt, cúi đầu dám .
Đỉnh đầu truyền đến tiếng nhẹ của đàn ông, Lục Dao mới hờn dỗi ngẩng đầu.
“Không thèm chuyện với nữa, mau chóng thôi, đường mệt còn thể nghỉ ngơi một chút.”
Giản Thành thu hồi nụ mặt, tay nâng mặt nàng, mổ nhẹ lên cái miệng nhỏ của nàng một cái.
“Hôn cái , dọc theo đường đều cần nghỉ ngơi.”
Lục Dao chớp chớp mắt, thế nhưng Giản đại ca còn lời âu yếm như .
Bất quá lúc lời âu yếm, nàng chỉ bốn cái túi phía .
“Giản đại ca, mấy thứ trái cây cùng cà chua , nhất định ăn, một ngày mỗi loại ít nhất ăn một cái, mặc kệ bận rộn thế nào, buổi tối khi ngủ ăn cũng , nhất định ăn.”
Giản Thành đồng ý.
Lục Dao cũng còn gì dặn dò: “Anh chú ý an , buổi tối 8 giờ rưỡi em gọi điện thoại cho , nhớ nhé.”
Nàng bình an đến nơi.
“Được.”
“Vậy em xuống đây.”
Lục Dao định vặn cửa xe, tay Giản Thành nắm lấy kéo , gắt gao ôm lấy.
“Anh chờ em .”
“Anh nhất định .”
Giản Thành .
Dọc theo đường thật đúng là như , một lát ngừng nghỉ, 7 giờ rưỡi tới đơn vị.
Vừa về đến nơi liền văn phòng Lữ trưởng báo cáo.
Chuyện bạn gái của Giản Thành, Hứa Chiến Anh .
Ừm, là một cô nương tồi.
Ông vốn dĩ chỉ bảo Giản Thành chủ trì một chút công đạo, nghĩ tới nha đầu thế nhưng ở phía liền thuyết phục phụ trách, cuối cùng còn lên báo, khen ngợi một hồi.