Thôn Quan Thủy, nhà Trần Hải.
Trần Hải và Lục Kỳ về đến nhà qua giờ cơm, đồ ăn trong nhà cũng cho gia súc ăn hết. Cha Trần Hải cũng đều ngủ, căn bản để chuyện ông bà nội Lục Kỳ qua đời trong lòng.
Mệt mỏi cả ngày, nhiều chuyện sốt ruột như , Lục Kỳ một chút đói bụng, chỉ ngủ.
“Đi nấu cơm.”
Trần Hải cởi áo ngắn tay bên ngoài , lộ lồng n.g.ự.c lớn, ghế sô pha ở nhà chính, dùng giọng điệu lệnh cho hầu.
Lục Kỳ xoay , trong lúc nhất thời, cảm giác mệt mỏi tăng lên gấp bội.
“Em ngủ, ngày mai ăn ?”
Cô thật sự còn chút sức lực nào.
“Cô ngủ?”
Trong mắt Trần Hải thoáng hiện một tia nguy hiểm. Hắn dậy, về phía Lục Kỳ, ngón trỏ nâng cằm cô lên, hung hăng bóp chặt.
“Cô chắc chắn là cô ngủ?”
Thân Lục Kỳ run lên một cái, nghĩ đến thủ đoạn của , sợ tới mức liên tục lắc đầu.
“Không, , em nấu cơm cho .”
Nói xong, cô chạy như bay bếp, luống cuống tay chân bắt đầu nấu cơm, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Cô cuộc sống vợ chồng của khác là như thế nào, cô chỉ Trần Hải giường quá nhiều trò, nhiều đến mức đó căn bản là thú vui, mà là bạo ngược.
Nhìn nồi nước đang sôi, bao nhiêu cô bỏ t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t Trần Hải, đặc biệt là những lúc cô chịu đựng nổi, nhưng cuối cùng đều sự hèn nhát của chính dọa chạy.
Cô thể chồng, chồng liền bắt nạt, cô chỉ thể chịu đựng.
mà, cô mới đến 18 tuổi, đời còn mấy chục năm nữa, cô chịu đựng thế nào đây?
Ở nhà từng nấu cơm, gả tới đây ngày hôm bắt học nấu cơm, hầu hạ cả một gia đình như , chút ý là đ.á.n.h thì mắng. Cô chuyện như khi nào mới kết thúc.
Làm cơm xong, Lục Kỳ bưng cháo lên, lấy màn thầu và thức ăn, cùng Trần Hải ăn.
Sau khi ăn xong, dọn dẹp tự nhiên cũng là cô . Vừa mới dọn dẹp xong phòng bếp, cô Trần Hải từ phía vác lên ném lên chiếc giường lớn cứng ngắc.
Khoảnh khắc ném xuống giường, Lục Kỳ thậm chí cảm nhận tiếng xương cốt đứt gãy. Trong nháy mắt, tay Trần Hải thêm một món đồ chơi. Lục Kỳ sợ tới mức mặt mày trắng bệch, trong lòng quyết tâm, chịu đựng cơn đau , ôm lấy cổ Trần Hải, nũng nịu :
“Trần Hải, em , em thứ .”
Không món đồ đó làm bằng chất liệu gì, tàn phá trong cơ thể cô kiêng nể gì, cô thật sự sợ .
Trần Hải khẽ, giọng trầm thấp ghê tởm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-187-dia-nguc-hon-nhan-cua-luc-ky.html.]
Bất quá hình như hưởng thụ dáng vẻ yếu đuối của cô , quả nhiên tiếp tục động tác nữa. Lục Kỳ cảm thấy hy vọng, càng thêm dùng sức ôm cổ .
“Trần Hải, em thể hầu hạ thật , em cũng con với . Dùng cái , cũng giải tỏa, chúng cũng sẽ con, chúng dùng ?”
Cô là gả cho một đàn ông, lên giường cùng một thứ đồ vật mà cô là cái gì, Lục Kỳ sắp sụp đổ .
Trần Hải nhạt một tiếng, hà tai cô .
“Kỳ Kỳ, con?”
Lục Kỳ mê hoặc gật gật đầu.
Cô đương nhiên con. Có con, cô liền thể vững gót chân ở nơi , cô cũng thể hơn một năm sống thanh tịnh.
Trần Hải dù khốn nạn đến thì cũng sẽ làm loại chuyện khi cô mang thai.
Trừ phi con.
“Muốn con, thể a. Cô giúp lôi kéo đường tỷ Lục Dao của cô lên giường , liền thưởng cho cô một đứa con.”
Lục Kỳ tức khắc tay chân lạnh lẽo.
Nhìn phụ nữ sắc mặt chợt trắng bệch, Trần Hải tà ác.
Đêm nay, Lục Kỳ chung quy vẫn tránh khỏi tra tấn.
Sáng hôm , mấy em Lục Kiến Đảng dậy từ sớm, phòng cha, thương lượng chuyện đưa tang hôm nay.
“Theo quy định, cả vác phướn, chuyện đó các con tự mà làm. Cha cũng già , lát nữa phân chia họ hàng một chút, các con phân chia thế nào?”
Những cái khác cũng dễ, đều là họ hàng xa, bốc thăm là . Chỉ là ba cô con gái của ông, phân chia thế nào đây?
Lễ của con gái là nặng nhất, phân cho nhiều một chút thì đối với đều là công bằng. Hơn nữa, điều kiện gia đình ba cô con gái cũng khác , nhà cô cả tương đối nghèo một chút.
Trần Hồng Mai tự nhiên sẽ chịu thiệt, tranh :
“Đem chị hai và cô ba phân cho chúng con , chị cả và Kiến Nghiệp quan hệ , phân cho bọn họ.”
Nhà cô cả còn nghèo hơn nhà bọn họ, ngày lễ ngày tết thể mang cho bọn họ cái gì chứ, loại họ hàng như vẫn là cho Lục Kiến Nghiệp .
Trần Hồng Mai đ.á.n.h cái chủ ý gì, đây đều rõ, chỉ là biểu hiện rõ ràng như , thật là quá đáng.
Lục Dao bác cả sống dễ dàng. Thời mất mùa, con gái thứ hai c.h.ế.t đói, con trai út cuối cùng cũng sống nổi. Tuy sinh bốn đứa con, nhưng sống sót chỉ một trai một gái.
Trần Hồng Mai bác cả và nhà cô quan hệ , kỳ thật là vứt cái “cửa nợ” nghèo khó cho nhà cô.
mà, Trần Hồng Mai chắc chắn , bác cả về già, cháu trai theo con đường làm quan, cháu gái gả cho một tổng tài, sống còn sung sướng hơn cả cô hai và cô út.
“Cháu thích bác cả, phân cho nhà cháu .”
Cô thích bác cả vì nhà bác cả sẽ thăng chức nhanh, chỉ là đơn thuần thích tinh thần kiên cường bất khuất bác cả.