Thập Niên 70: Trọng Sinh Gả Cho Binh Vương Tuyệt Tự, Sống Lại Một Đời Bình Yên - Chương 621

Cập nhật lúc: 2026-05-07 06:42:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trùng Phùng Bất Ngờ, Cảnh Cáo Tên Thiếu Gia

Khuôn mặt hình như cô gặp ở đó, thật sự quen, nhưng rõ tên gọi là gì. Anh cúi nhặt giấy báo nhập học đất lên: “Vị tiểu thư , em ngẩn gì thế, giấy báo nhập học cần nữa ?”

Vân Tịch Dao ngập ngừng nhận lấy giấy báo: “Tiên sinh, thật sự cảm ơn , , chỉ là xảy mâu thuẫn với thôi.”

Chỉ là khi , danh áo vest rơi xuống.

Phong Yến?

Cái tên , cô quá đỗi quen thuộc. Kiếp , là cha của các con cô, cũng là niềm nuối tiếc cả đời cô từng , là cô chỉ một cái thời thiếu niên thể quên . Không ngờ, kiếp họ trùng phùng trong cảnh như thế .

Trong phòng an ninh sân bay, bầu khí vô cùng căng thẳng. Vân Tịch Dao, Âu Đình Sanh, Giang Thần, và cả "vị quý ông lạ mặt" đều mời trong. Đội trưởng an ninh bàn làm việc, những hình ảnh trong máy thực thi công vụ, lông mày nhíu chặt.

“Thưa , thưa chị, theo Quy định Bảo vệ An ninh Hàng Dân dụng tại Sân bay, việc các chị đ.á.n.h ẩu đả tại sân bay vi phạm quy định. Xét thấy gây hậu quả nghiêm trọng, chúng thể truy cứu trách nhiệm pháp lý, nhưng cần hai bên hòa giải hoặc thông báo cho phụ đến xử lý.”

Âu Đình Sanh lập tức gào lên: “Tôi hòa giải! Cô đ.á.n.h , bồi thường, còn xin nữa.”

Vân Tịch Dao trợn trắng mắt, lười để ý đến , bắt đầu phát điên ở bên ngoài . Ánh mắt cô luôn dừng Phong Yến ở bên cạnh. Anh bên cửa sổ, tay cầm danh , thỉnh thoảng cúi đầu điện thoại, quanh tỏa một khí chất thanh lãnh xa cách, lạc quẻ với sự ồn ào xung quanh.

“Phong ...” Đội trưởng an ninh về phía Phong Yến, “Anh là chứng kiến, phiền qua về tình hình lúc đó.”

Phong Yến thu hồi ánh mắt, , giọng điệu thản nhiên nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Lúc đó, là Âu Đình Sanh tay lôi kéo Vân Tịch Dao , còn đẩy Giang Thần, Vân Tịch Dao chỉ là phòng vệ chính đáng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-621.html.]

“Anh láo!” Âu Đình Sanh cuống lên, “Cô rõ ràng là cố ý đ.á.n.h , vết thương thấy chút nào ? Tôi hôm nay đến đây là để bắt gian đấy, rõ ràng là thanh mai trúc mã với , mà cứ nhất định dây dưa với thằng con riêng , thật là buồn nôn c.h.ế.t . Hành động của bọn họ vốn dĩ đúng quy củ, động tay thì , ai mà chẳng là vợ tương lai của .”

Vân Tịch Dao thật sự cái lý thuyết buồn nôn làm cho phát phiền. Cô trở tay tát một cái, đ.á.n.h cho xây xẩm mặt mày. Giọng của Vân Tịch Dao mang theo sự lạnh lẽo, thậm chí còn xen lẫn một tia thiếu kiên nhẫn.

“Anh còn mặt mũi mà câu đó , chẳng lẽ tất cả nam nữ lớn lên cùng thì nhất định kết hôn ? Ai cho cái lý lẽ quái gở đó thế. Tôi giải thích với rõ ràng , du lịch nước ngoài về, Giang Thần thấy đến trường lấy giấy báo nhập học nên giúp mang sân bay, giao lưu giữa chúng là đường đường chính chính, chuyện bố đều , đúng ? Tôi cần giải thích với ? Nói chuyện với đều là lãng phí thời gian ở đây, cũng chẳng gì của , quản quá rộng đấy.”

“Anh chuyện làm ăn của gia đình chấm dứt với nhà thì cũng , cứ đường đường chính chính mà làm theo quy trình, nhà chúng cũng đền nổi.”

Phong Yến ở bên cạnh sắc mặt chút đổi nhỏ, nhướng mày, dáng vẻ hoạt bát của cô. Cô gái nhỏ tính cách khác với kiếp thế , nhưng thế thấy tràn đầy sức sống hơn.

Phong Yến lúc cũng xen lời : “Trong máy thực thi công vụ ghi rõ ràng, bằng chứng thì việc xảo biện là vô ích.” Anh đẩy kính, ánh mắt rơi Âu Đình Sanh, mang theo một tia uy áp: “Âu thiếu gia nếu gia thế bối cảnh hùng hậu như , thì thể để luật sư gia đình tìm hiểu xem, rốt cuộc là ai phạm pháp.”

Âu Đình Sanh đến mức nhất thời nên lời, đúng là thích xen việc của khác. Người do Hoa Diễm Diễm phái đến lúc vội vàng chạy tới.

“Thiếu gia! Cậu chứ?” Người đến là quản gia nhà họ Âu, thấy vết đỏ trán Âu Đình Sanh thì sắc mặt đại biến, vội vàng đến bên cạnh .

“Quản gia Giang, đưa cô về cho , nhất định cho cô tay! Hôm nay làm trán thương đỏ hết lên .” Âu Đình Sanh chỉ Vân Tịch Dao, nghiến răng nghiến lợi, thấy quản gia vẫn động tĩnh gì, giọng càng lớn hơn: “Các ngây đó làm gì? Mau hành động ! Chẳng lẽ còn bắt đích tay ? Thuê các làm cái gì .”

“Chuyện ……” Quản gia nhân viên an ninh bên cạnh, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử. Đây cũng nhà họ Âu, bắt là bắt , còn chút ý thức pháp luật nào .

Đội trưởng an ninh thấy tình hình , ho khan một tiếng: “Vị quản gia , đây là phòng an ninh sân bay, địa bàn của nhà họ Âu các . Tiểu thư Vân Tịch Dao là phòng vệ chính đáng, chúng sẽ để các đưa cô , huống hồ hiện tại phụ của cô đến, hành động của các là vi phạm pháp luật đấy.”

Quản gia bất lực, chỉ thể lấy điện thoại gọi cho Hoa Diễm Diễm. Vân Tịch Dao chuyện tạm thời coi như kết thúc, Hoa Diễm Diễm là cực kỳ trọng sĩ diện, đời nào đến đây để xử lý chuyện .

Loading...